Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mở màn là một khúc nhạc cách mạng mang âm điệu cao v.út thể hiện tình cảm yêu nước mãnh liệt.
"Hoa mai hồng nở rộ đá dẫm lên ngàn dặm băng sương ở chân, chẳng sợ gió rét lạnh buốt thổi tới vẫn một lòng trung thành hướng tới tương lai hiến dâng cho tổ quốc..." Nữ đồng chí đoàn văn nghệ mặc quân trang màu xanh lục cất giọng thu về từng trận vỗ tay rào rạt, đại sảnh náo nhiệt lên trong nháy mắt.
Đây là đầu tiên nhà họ Lâm xem loại biểu diễn văn nghệ nên kích động và yêu thích đến mức cổ cũng đỏ hết lên, điên cuồng vỗ tay theo .
Lâm Đường tiếng vỗ tay vang vọng thì ghé mắt tay của nhà, chút lo lắng bọn họ sẽ vỗ đến mức sưng cả tay. Nghĩ nhưng cô cũng gì, trong nhà vui vẻ là . Nếu thực sự vỗ đến đau tay, cùng lắm thì trở về bôi chút t.h.u.ố.c mỡ .
Sau khi hát xong khúc mở màn thì kế tiếp chính là kịch sân khấu, biểu diễn hát nhảy cá nhân... Biểu diễn chừng một tiếng rưỡi thì hoạt động diễn xuất mới kết thúc.
Sau khi đám lượt rời kha khá thì nhà họ Lâm và Tần Tố Khanh mới dậy ngoài đại sảnh hội diễn.
Lâm Đường đến mức cả đều ê ẩm, lên thì nhanh ch.óng hoạt động . Những khác thì đều tỏ thèm, mặt mày ửng hồng, ngay cả sự ê ẩm cũng quên mất.
"... Thật là mắt! Ông nó ơi, ông thấy ? Thân nữ đồng chí mềm dẻo thật đấy, cứ như là nước ! Cũng lưng cô cong như kiểu gì nhỉ? Xem xong mới thấy chúng cứ như xi măng ." Lý Tú Lệ kích động đến mức tươi đầy mặt.
Người và thật đúng là giống mà. Có như từ nước, thì như từ bùn, còn từ xi măng như bọn họ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-371.html.]
Lâm Lộc là đàn ông nên đương nhiên thể trò chuyện với bà về đề tài của cô gái mềm mềm . Ông bèn chuyển qua chủ đề khác: "Không bài hát cách mạng tên là gì nhỉ? là dễ thật đấy."
Lâm Thanh Mộc đang bế Xú Đản ở bên cạnh, cha thì trả lời: "Bài hát tên là Hồng Mai Tán đó cha." Thật cảm thấy bài hát ' Ai quê hương yêm ' ở phòng tuyên truyền đầu tiên đến đây còn hơn.
TBC
Lâm Lộc yên lặng ghi nhớ trong lòng để bao giờ trở về kể cho trong thôn ,"Hồng Mai Tán? Tên tệ."
Không hổ là xưởng dệt nhất quốc doanh, phúc lợi thế ai mà hâm mộ cơ chứ? Chờ khi nào về ông kể cho cả và em ba mới , bọn họ nhất định sẽ ghen tị c.h.ế.t. Ai bảo mời hai thì họ tới cơ hừ hừ...
Lâm Đường thấy cha tỏ thích nhạc cách mạng thì lẳng lặng mở cửa hàng hệ thống tiêu hơn một nửa tích phân đang để đổi một cái radio. Có cái radio , cha sẽ việc để tiêu khiển trong lúc rảnh rỗi. Không chỉ chuyện, bài học, nhạc, cho dù một vài chính sách của quốc gia tin tức cũng .
Cô an tĩnh dùng ngón tay chạm chạm lên lòng bàn tay trái, nghiêm trang mà vẽ vẽ. Người còn tưởng rằng cô đang tính quẻ chứ.
Lý Tú Lệ thấy con gái chút thất thần thì quan tâm hỏi: "Đường Đường, con đang nghĩ gì thế? Sao lời nào ?"
Lâm Đường nắm c.h.ặ.t bàn tay thu hồi màn hình hệ thống , ngọt ngào đáp: "Không việc gì ạ! Con đang suy nghĩ về việc sẽ mua cho cha một cái radio, đến lúc đó ngày nào cha cũng thể nhạc hoặc tin tức ." Thực trong lòng cô đang nghĩ vài ngày nữa sẽ lấy cái radio .
Tần Tố Khanh lời thì lập tức đưa ý kiến: "Radio thì đúng là nên mua một cái. Thứ thể bài học thể tin tức, thực sự là tệ."