Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Đường xoa xoa đầu nhỏ của cháu trai lớn, vẻ mặt tràn đầy tự tin: "Con nhất định sẽ trở thành mà con mong trở thành thôi. Dù thì cô nhỏ cũng thông minh ưu tú như , con là cháu trai lớn của cô thể kéo chân ?" Cho dù kéo chân của cô thì cô cũng sẽ cho phép.
Lâm Lộc nhịn , hiền lành với Cẩu Đản: "Nếu trở thành như cháu mong thì cháu học tập thật chăm chỉ, ? Học tập càng nhiều tri thức thì mới càng nhanh thực hiện mục tiêu."
Lý Tú Lệ khuôn mặt nhỏ kiên định nghiêm túc của cháu trai lớn, vui vẻ đến mức vỗ vỗ liên tục lên đầu trọc nhỏ của Cẩu Đản: "Cô nhỏ của cháu là thông minh nhất nhà , sợ là cháu nỗ lực, nỗ lực nỗ lực hơn nữa mới thể đuổi kịp cô nhỏ của cháu ."
Lâm Thanh Mộc bên cạnh gật gật đầu. , dành 200% nỗ lực thì mới chút khả năng nhỏ thể đuổi kịp Đường Đường, còn vượt qua là điều thể nào.
Cẩu Đản cảm thấy lời của ông bà nội chỗ nào thích hợp, ánh mắt về phía Lâm Đường càng thêm khâm phục và sùng bái: "Dạ , cháu nhất định sẽ nỗ lực học tập thêm thật nhiều tri thức nữa, học giống như cô nhỏ ." Cô nhỏ là lợi hại nhất thế gian , nhóc kiên định theo bước chân của cô nhỏ, dù cho một trăm năm cũng đổi!
TBC
Điều kiện nhà Tần Tố Khanh khá nên cô từng qua nhiều chuyện về nước ngoài. Cho dù cô yêu nước thì cũng thể thừa nhận rằng quốc gia của bọn họ vẫn thực sự quá lạc hậu.
"Đường Đường, thật sự sẽ ngày như ?" Biểu tình của Tần Tố Khanh lộ vẻ mong đợi và khát khao. Nếu ngày như thì thực sự là quá !
Giọng cô nhỏ nhưng Lâm Đường ở bên cạnh vẫn thấy rõ ràng. Cô kiên định trả lời: "Đương nhiên là thể . Chỉ cần những đầy ắp nhiệt tình và tinh thần cống hiến cho quốc gia còn tồn tại thì một ngày sẽ quá xa ." Ít nhất thì ở thế kỷ 23 mà cô từng sống thì thể thấy cảnh rồng bay lên .
Tần Tố Khanh thấy ánh mắt của bạn sáng ngời tinh thần tựa như ngọn lửa rực rỡ đang bùng cháy lên giữa bụi gai héo tàn, thậm chí... dường như Đường Đường thực sự thấy cảnh đó .
Trong chốc lát, đáy mắt của Tần Tố Khanh cũng hiện lên chút hy vọng tương lai. Có lẽ thật sự ngày đó sẽ quá xa nhỉ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-384.html.]
Xem xong phim điện ảnh, đoàn dọc theo đèn đường khỏi xưởng dệt bông.
Tần Đại Thụ đợi Tần Tố Khanh ở cửa xưởng gần mười phút, thấy chị gái thì vội vàng chạy tới,"Chị ơi, về nhà ?" Lúc còn sớm nữa .
Tần Tố Khanh gật gật đầu, chào tạm biệt nhà họ Lâm mới cùng em trai về nhà.
Sau khi nhà họ Lâm về đến nhà thì từng rửa mặt mũi chân tay một lượt mới trở về phòng ngủ.
Sáng sớm hôm , Lâm Lộc và Lâm Thanh Mộc tỉnh dậy từ sớm.
Hai cha con rửa mặt chuyện nho nhỏ nên Lý Tú Lệ trong phòng Lâm Đường cũng tỉnh dậy theo. Nhìn căn phòng xa lạ, bà sửng sốt trong chớp mắt. Sau khi nhớ đây chính là nhà của con gái ở trong huyện thì Lý Tú Lệ mới tay chân nhẹ nhàng mà rời giường.
Nghiêng đầu sang bên cạnh thử, Đường Đường và cháu gái nhỏ vẫn còn đang ngủ say sưa. Trên mặt Lý Tú Lệ lộ nụ từ ái, giúp hai chỉnh chăn mỏng mới cố gắng phát tiếng động khỏi phòng.
Lâm Lộc thấy vợ ngoài thì khẽ thoáng qua cửa phòng, thấp giọng hỏi: "Con gái và Nữu Nữu còn đang ngủ ?"
"Ừm, cả hai còn đang ngủ. Bây giờ vẫn còn sớm, để hai cô cháu nó ngủ thêm chốc lát , hai cha con ông nhỏ giọng một chút."