Lâm Đường lắc lắc đầu, khẽ một tiếng: "Không son môi mà là son dưỡng môi. Thỏi son dưỡng môi giống son dưỡng bình thường , tô lên môi sẽ màu nhạt, hiệu quả dưỡng môi cũng . Màu son khác màu môi chúng lắm, tô lên trông môi sẽ tươi hơn nhiều."
Thời tiết đang dần dần ấm áp lên nên môi cũng khá dễ khô, mấy hôm cô tiêu chút tích phân để đổi mấy thỏi son dưỡng môi .
Hai mắt của Tần Tố Khanh sáng lên, qua cũng thích: "Cảm ơn nhé Đường Đường, thích lắm luôn!"
Lâm Đường tiễn cô đến tận cửa,"Cảm ơn cái gì, thể mượn xe đạp của như mãi . Hơn nữa, tặng cho bạn của ít quà nhỏ thì chứ? Không chỉ mà Tiểu Vân cũng mà." Cảm tình thường xuyên chú ý tới thì mới thiết hơn .
Xuyên đến ' đời ' cô quen bạn nào, bây giờ vất vả lắm mới trở nên tình , tình bạn và cả tình yêu cô đều bỏ lỡ thêm nào nữa.
Tần Tố Khanh sớm Đường Đường là một thành thật và đúng mực, cô cũng nhiều lời vô nghĩa nữa mà chỉ lắc lắc tay với Lâm Đường thong dong rời .
Lâm Đường về phòng thu dọn nhà cửa cất hai phong thư giới thiệu bọc nhỏ, chỉ chờ cả chị dâu cả và hai chị dâu hai tới.
TBC
Hơn hai giờ trưa, bốn mới khoan t.h.a.i tới muộn. Lâm Đường thấy tiếng gõ cửa thì ngay là trai chị dâu tới, vội vàng chạy ngoài: "Anh cả, chị dâu cả, hai, chị dâu hai, cuối cùng cũng tới !"
Đám Lâm Thanh Sơn thấy tìm nhầm nhà thì âm thầm thở phào nhẹ nhõm một . Lâm Thanh Sơn mở miệng hỏi: "Em chờ sốt ruột hả, bây giờ luôn ?"
"Chờ chút nữa hẵng ạ." Lâm Đường lắc đầu. Nói xong, cô nghiêng ý bảo bọn họ nhà ,"Vẫn còn một chút thời gian rảnh mà, em dẫn xem nhà em ."
Thực sự thì mấy Lâm Thanh Sơn cũng tò mò về nơi Lâm Đường ở, cô như thì lời theo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-388.html.]
Lâm Thanh Thủy liếc liếc mắt thoáng qua sân nhà một chút. Nhà ngói, sạch sẽ, trông còn khí phái hơn văn phòng của đại đội nhiều. Anh nhận xét: "Trông tồi! Chẳng qua là nhỏ một chút." Nhỏ mà ý là nhỏ hơn so với nhà ở quê.
Lâm Thanh Sơn : "Đường Đường sống một mà, sân coi như rộng đủ."
Ninh Hân Nhu: "Thanh Sơn sai, một ở nên cần quá lớn ." Sân quá lớn thì càng cô quạnh.
Chu Mai chỉ cảm thấy nơi nào cũng đều mới mẻ, mắt quanh liên tục: "Nhà trong huyện đúng là thật đấy, ngay cả vườn rau cũng hơn vườn rau trong thôn nữa! Nếu nhà cũng thể nhà ở trong huyện thì ..."
Đám Lâm Đường: "..."
Phét! Cứ phét tiếp ! Nói nhà trong huyện thì đúng là sự thật, nhưng vườn rau cũng hơn vườn rau trong thôn thì đúng là quá mức đấy. Người mắt đều thể thấy vườn rau trong thôn tươi hơn mà, đừng như thật chứ?
Lâm Thanh Thủy trưng vẻ mặt bất lực, hết chỗ . Cô vợ khờ của đang mấy chuyện quái quỷ gì hả? Kéo kéo cánh tay Chu Mai ý bảo chị đừng mất mặt, Lâm Thanh Thủy mặt đổi sắc mà hoà giải: "Mai Mai bừa đấy, cứ mặc kệ cô ." Những khác đều rõ tính tình của Chu Mai nên đương nhiên sẽ để trong lòng.
Chu Mai cho là đúng, hưng phấn mà theo Lâm Đường trong nhà.
Bước trong, thấy nhà ở của cô em chồng thì đôi mắt chị trừng lớn, nên đặt chân chỗ nào mới đúng nữa.
Úi trời ơi! Vậy mà thế gian căn nhà như luôn hả? Ở bên trong nhất định sẽ thoải mái cho mà xem. Chậc chậc chậc, hổ danh là cô em chồng mà!