"Sau khi Hiểu Tĩnh , mỗi tháng đưa cho Đường Đường một nửa tiền lương, khi đưa đủ 300 đồng thì thôi, coi như đó là tiền để mua công việc ."
Nói tới đây, ông lo nhà chú ba nghĩ nhiều, tạo thành hiểu lầm cần thiết.
Ông tiếp tục : "Công việc ở xưởng may mà Đường Đường tính cho chị dâu cả con bé cũng mỗi tháng đưa một nửa tiền lương, cho đến khi đủ 300 đồng."
Lâm Thọ trả tiền mới đổi công việc thì trong lòng cũng thở dài nhẹ nhõm một .
Không nhà mất gì mà công việc là .
Do dự một lát, ông quẫn đến mức đỏ mặt, cuối cùng vẫn nỡ từ chối: "... Vậy ! em Hiểu Tĩnh cảm ơn Đường Đường."
Trong lòng ông cũng rõ công việc là nhà chiếm lợi ích lớn.
Lâm Đường xua tay, : "Không cần cám ơn ạ, chú ba cảm thấy con thu nhiều tiền là ."
Lời của cô là chút ý vui đùa.
Làm mà Lâm Thọ cháu gái đang hòa hoãn khí, gương mặt căng c.h.ặ.t cũng lộ nụ tươi.
"Không nhiều, nhiều chút nào, đừng 300 đồng tiền, mà ngay cả 400 đồng 500 đồng cũng nhiều công việc thôi."
Xa , Lưu Quốc huy sợ là canh cánh trong lòng.
Lâm Đường mỉm , lắc đầu: "Nếu là khác, cho dù cho con một ngàn con cũng bán cho bọn họ !"
là coi cô như đang từ thiện ?
Lâm Hiểu Tĩnh hoảng hốt, qua hơn nửa ngày mới phản ứng .
Giọng khàn khàn đến giống như hạt cát nghiền qua .
"... Con, con công việc ?"
Chị ngập tràn vẻ xác định, giống như đang mơ, ngay cả hai cánh môi dường như cũng đang run rẩy.
Lâm Đường giữ c.h.ặ.t t.a.y chị Hiểu Tĩnh, nhẹ.
"Ừm ừm, chị cũng sắp giống em đó, sắp bưng bát sắt, vui vẻ ?"
Lâm Hiểu Tĩnh ngơ ngác em họ .
Thật lâu mới phản ứng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-397.html.]
Sau đó, nước mắt đột nhiên xôn xao rớt xuống.
Nước mắt chảy nhanh nhiều.
Tựa như vòi nước hỏng , khoá van cũng khoá .
"Chị Hiểu Tĩnh..." Lâm Đường trợn tròn mắt, vô thố mà động môi.
Này , đây là ?
Lâm Hiểu Tĩnh chợt ôm chầm lấy cô, giọng mang theo nghẹn ngào nồng đậm.
"Đường Đường, cảm ơn em! Thật sự cảm ơn em!"
Chị nên biểu đạt cảm xúc cuồng đáy lòng như thế nào, chỉ cảm thấy n.g.ự.c nóng lên, giống như rơi vỡ cái gì, phức tạp hình dung như thế nào.
Lần khi chị cảm thấy khó chịu như , vẫn là mà trong nhà tiền để nộp 3 đồng 5 mao tiền học phí cho nên chị chỉ thể bất đắc dĩ thôi học.
Giọng của Lâm Hiểu Tĩnh mang theo tiếng nghẹn ngào, lời cũng hỗn loạn.
"Có chị đang mơ ! Sau chị... Chị cho rằng cả đời chỉ thể như ."
"Em , chị sợ ..."
"Chị sợ đột nhiên một ngày gả cho một đàn ông cả ngày thể vài câu.
Sinh con, kiếm công điểm, việc nhà, hầu hạ cha chồng... Thậm chí bởi vì một chút chuyện lông gà vỏ tỏi mà vẫn cứ so đo mãi, cuối cùng trở thành dáng vẻ mà ngay cả cũng nhận bản nữa..."
TBC
"Chị những cô gái ở trong thôn đều sẽ đến một bước , nhưng chị vẫn cảm thấy sợ, bởi vì rõ ràng chị từng học, rõ ràng từng thấy qua một cuộc sống giống như .
Chỉ cần tưởng tượng đến chuyện sẽ trở nên giống với những bạn của thì chị cảm thấy khó chịu, khó chịu đến cả đêm cũng ngủ yên..."
Đây là đầu tiên mà chị bộc bạch cảm nhận của bản , những câu khiến cho những ở đây chua xót.
Những cô gái ở nông thôn trong thời buổi , ai mà như cơ chứ?
Lâm Hiểu Tĩnh hung hăng hít nước mũi, mặt đều là nước mắt, dáng vẻ vô cùng chật vật.
"Cảm ơn em, Đường Đường! Cảm ơn em nhường công việc cho chị.
Chị nên nhận, nhưng chị luyến tiếc từ chối, là chị ích kỷ.