Sau khi chuyện một lúc, hai cùng bước nhà máy.
Cách đó xa, hai các cô cũng trở thành đề tài chuyện của khác.
Hạ Vân Tụ hiếm khi thấy Cố Doanh Chu để ý đến một cô gái như , vì Lâm Đường mấy .
Chậc.
Cũng cô gái nhỏ con quỷ xảo quyệt Cố Doanh Châu lừa gạt nữa.
Một cô gái xinh , nhưng đôi mắt chứ?
Đáng tiếc, đáng tiếc!
Cái tên Cố Doanh Chu cầm thú .
Trâu già gặm cỏ non, cũng giỏi thật đấy!
Anh về phía hai Lâm Đường rời khỏi, trong lòng ngừng than thở.
Sau khi Cố Doanh Chu quan sát bạn một lúc.
Nhìn thấy ánh mắt của Hạ Vân Tụ chằm chằm bóng lưng của đồng chí Lâm Đường hồi lâu cũng chịu thu hồi ánh mắt, khóe miệng cong lên của lập tức hạ xuống, ánh mắt bỗng chốc chút lạnh lùng.
Trong lòng thậm chí còn dán cho Hạ Vân Tụ cái danh hiệu háo sắc.
"Cậu là vợ ." Cố Doanh Chu cau mày, lạnh lùng .
Vì đừng chằm chằm cô gái nhỏ nhà nữa.
Đồng chí Lâm coi thường những như !
Hạ Vân Tụ: "..." Việc vợ cũng cần nhắc ?
" vợ thì ?" Anh khó hiểu hỏi.
Biểu cảm của Cố Doanh Chu tràn ngập khinh bỉ thể cặn bã như .
"Cậu kết hôn thì ? Một tên đàn ông kết hôn nhiều năm như chằm chằm cô gái nhỏ nhà , tự thấy mất mặt hổ ?"
Sau khi xong còn nhàn nhạt liếc một cái, vẻ mặt gì cho đúng nữa.
Hạ Vân Tụ: "?"
Tại tự cảm thấy mất mặt hổ chứ?
Với , cái gì mà một đàn ông lớn tuổi kết hôn nhiều năm ?
TBC
Anh còn bước sang tuổi 30, thành đàn ông lớn tuổi thế?
Hạ Vân Tụ suy nghĩ hồi lâu, đó đột nhiên nở nụ : " , đang ghen tị với ."
"Cậu ghen tị vợ chăm sóc cho cuộc sống thường ngày, còn vẫn là kẻ độc ."
Nói còn gật đầu tỏ vẻ khẳng định là như : "Haiz, đây là mệnh, cái miệng độc như , e rằng khó thể hưởng thụ niềm hạnh phúc ."
Nghĩ đến đây, ánh mắt chút đồng tình về phía Cố Doanh Chu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-407.html.]
Đẹp trai cũng tác dụng gì chứ?
Khóe miệng Cố Doanh Chu giật giật.
Chưa bao giờ thấy một kẻ trơ trẽn như .
" ghen tị cái gì với ?" Giọng điệu của chút nhạo mà .
" ghen tị với tuổi của ? Ghen tị với việc thích tắm của ? Hay là ghen tị với đôi chân bốc mùi thể khiến ngất xỉu của ?"
Khuôn mặt trai thanh nhã giống như một vị tiên, nhưng những lời vô cùng ác độc.
Hạ Vân Tụ thành công chọc giận, sắc mặt tối sầm .
Ngay đó, tức giận bật .
"... Cậu đúng là giỏi thật sự..."
Vì một cô gái nhỏ, thực sự...
Nói đến vế , Hạ Vân Tụ dừng , nên dùng từ nào để hình dung hành động của .
Cố Doanh Chu khẽ : "Không bằng một nửa của Hạ."
Không hề chịu chút thiệt nào.
Hạ Vân Tụ: "..." khen !
mà.
Anh hắc hắc, nháy mắt : "Tuổi của cô gái còn nhỏ đúng ?"
"Cậu sợ là đợi lâu đấy."
Sau khi xong, Hạ Vân Tụ còn chậc lưỡi một cái.
"Không ngờ thằng nhóc như thích cô gái như , con mắt còn tinh tường đấy."
Sau khi thấy cô gái nhỏ , mới tại đây cái tên đàn ông coi thường cô , chướng mắt cô , thì là tiêu chuẩn của cao.
Mất công còn nghĩ Cố Doanh Chu là kẻ coi trọng vẻ bề ngoài chứ.
Đệch.
Không ngờ thằng nhóc coi trọng vẻ bề ngoài hơn bất kì ai.
Nông cạn!
Cái đồ hổ!
Cố Doanh Chu đến đây, còn thể rằng Hạ Vân Tụ hiểu lầm.
Khóe miệng đàn ông giật giật, trong ánh mắt toát lên sự khó tin.
Anh coi trọng đồng chí Lâm?
Đùa cái gì chứ?