Trong lòng Trương Hồng Yến nóng lên một trận.
Tức giận chỗ l.ồ.ng n.g.ự.c tan một chút.
So đo cái gì với cái đồ tiện nhân Trịnh Như Ngọc chứ? Không duyên mà tự chọc tức .
"Được, phiền toái Đường Đường."
Lâm Đường nhớ tới họ tản màu xanh lục đỉnh đầu, do dự nửa ngày, mới : "... Chuyện nên cho Thanh Nhai ?"
Ngực Trương Hồng Yến chợt co rụt .
Thanh Nhai đối với cô gái một mảnh thiệt tình, bà thật sự sợ rằng con trai sẽ cô phế .
"Chuyện ..."
Bà lưỡng lự, vì thế về phía Lâm Thọ.
Chuyện vẫn nên để chủ gia đình quyết định.
Lâm Thọ hề suy xét, : "Nói thẳng ."
Những lời thì thấy Lâm Thanh Nhai cầm ấm nước chạy tới.
"Đường Đường, em về ?" Hỏi một câu, đưa ấm nước cho Lâm Thọ.
Làm việc đến nửa buổi, nước, cho nên Lâm Thanh Nhai liền trở về lấy nước .
Mới về trong thôn, đụng Trịnh Như Ngọc tới tìm .
Hai hàn huyên trong chốc lát ở cửa thôn.
TBC
Sau khi tiễn , mới trở về rót nước.
Gần đến nơi thấy cha với Đường Đường đáng lẽ đang chuyện ở trong góc, cho nên chạy tới đây.
Lâm Đường thấy họ, theo bản năng thoáng qua đỉnh đầu .
Rất nhanh thu hồi tầm mắt.
"Có chút chuyện."
Nói xong, về phía Lâm Thọ và Trương Hồng Yến.
"Chú ba, thím ba, ... việc , con ."
Vẫy tay với mấy nhà chú ba, Lâm Đường chậm rì rì rời .
Lâm Thọ theo cháu gái rời , khi thu hồi tầm mắt, dùng ánh mắt phức tạp Lâm Thanh Nhai.
Còn kết hôn cắm sừng, nên là may mắn là bất hạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-421.html.]
Trương Hồng Yến thấy con trai xui xẻo như , cũng nên tức giận là nên đau lòng.
Nghĩ thầm, về đến tìm cho con trai một vợ hơn.
Lâm Thanh Nhai biểu tình mặt cha , trong lòng lộp bộp một cái.
"Cha, , hai con như ? Con hoảng đó!"
Trương Hồng Yến: "..." Ừm, hoảng là đúng .
Lâm Thọ giấu phức tạp nơi đáy mắt.
Nhận lấy dây buộc tóc màu hồng từ trong tay Trương Hồng Yến đưa cho Lâm Thanh Nhai.
"Đây là con tặng cho ? Người coi thường ném , Đường Đường nhặt về."
Lâm Thọ xong lời , Trương Hồng Yến dừng một chút, tiếp tục tiếp: "Đường Đường con bé thấy Trịnh Như Ngọc cùng một đàn ông trong huyện..."
Câu tiếp theo bà dám tiếp, sợ kích thích tới con trai. mà, bộ dáng thôi của , đủ để phá đổ tâm thái của Lâm Thanh Nhai. Lâm Thanh Nhai nhận chiếc dây buộc tóc đỏ một cái, thấy đúng là đồ mà đưa .
Muốn tìm lý do cho Trịnh Như Ngọc, cho dù là cẩn thận rơi, nhưng hiểu rằng, nọ thật sự ghét bỏ. Nên từ sớm...
Đôi mắt thanh niên rũ xuống, khiến khác vẻ mặt của .
Trương Hồng Yến đau lòng gần c.h.ế.t.
"Thanh Nhai, là Trịnh Như Ngọc xứng với con, con đừng khổ sở! Chờ từ hôn xong, sẽ tìm cho con một hơn..."
Nhắc tới Trịnh Như Ngọc bà tức giận tới mức mạch m.á.u gần như sắp phun trào.
Lâm Thanh Nhai , lớn giọng, nhưng mang theo chút trào phúng. Anh , tức khắc hai vợ chồng Lâm Thọ và Trương Hồng Yến sợ hãi. Chắc con trai sẽ tức tới điên nhỉ?! Lâm Thọ thầm trong lòng.
Duỗi tay.
"Bộp" một tiếng. Đánh đầu Lâm Thanh Nhai.
"Con đấy? Không việc gì chứ? Nam t.ử hán đại trượng phu sợ gì vợ, nhà họ Trịnh còn nhà họ Chu, nhà họ Vương..." Ông khuyên bảo con .
Giọng mang theo vài phần lo lắng.
Lâm Thanh Nhai gõ một cái khiến các cảm xúc ở mặt trái trong lòng bay biến hết sạch. Ôm đầu, vẻ mặt ủy khuất.
"Cha, cha dùng thêm chút sức lực nữa là con sẽ cha gõ cho choáng váng." Lâm Thanh Nhai u oán .
Đầu mảng thảo nguyên xanh xanh, còn gõ. Cuộc sống quá khó khăn.
Lâm Thọ thấy cảm xúc của Lâm Thanh Nhai cũng là kém lắm, ông liền thở dài nhẹ nhõm một .
"Con nghĩ thế nào?"