Nụ mặt Lâm Thanh Nhai nhạt dần, áp sự chua sót trong lòng xuống."Từ hôn ."
"Người thích con, con cũng thể quỳ l.i.ế.m mãi ."
Trịnh Như Ngọc thể khinh thường , nhưng cô thể dẫm đạp thể diện của nhà . Trương Hồng Yến đây lời thật lòng của con trai , dù thì hình như Thanh Nhai nhà bà thích con gái nhà .
Không xác định lắm mà hỏi: "Con thật lòng ư? Mẹ và cha con sẽ dựa đó mà ?"
Lâm Thanh Nhai gương mặt đầy nếp nhăn và ánh mắt lo lắng của cha , n.g.ự.c giống như cái gì đó gắt gao bóp c.h.ặ.t. Rầu rĩ, nên từ hôn từ sớm. Không chung đường, miễn cưỡng cũng thể cùng với ?
"Vâng, cha cứ như ."
Lâm Thọ vỗ cánh tay Lâm Thanh Nhai. Động tác ôn nhu, nhưng lời yêu thương như .
"Được , mau bắt đầu việc , mười cái công điểm thể thiếu cái nào."
Bận rộn thì sẽ tâm tư suy nghĩ vớ vẩn.
Lâm Thanh Nhai: "..." Cha, con trai mới đ.â.m một d.a.o ở trong lòng, tới chuyện công điểm quá đáng ?
-
Lâm Đường cũng ở nhà lâu lắm, thẳng chính sự với chú ba thím ba về trong huyện ngay. Đến trong huyện, lấy chút lương thực, trái cây từ gian hệ thống... Đi tới chỗ ở của công nhân viên chức trong xưởng sắt thép.
Tìm tới công nhân kiếm xô vàng đầu tiên trong xưởng sắt thép.
Cửa nhà đột nhiên vang lên, Dương Uyển Cầm sửng sốt. Vừa mở cửa , thấy ngoài cửa là một cô gái trẻ mặt mày tinh xảo xinh như thể tiên nữ. Dương Uyển Cầm nghi hoặc: "Cô là?"
Lâm Đường chuyện, xốc tấm vải rách lên.
Nhìn thấy đồ vật trong rổ, ánh mắt Dương Uyển Cầm sáng lên. A? Là nọ.
Cuối cùng cũng tới !
Chị còn tưởng rằng đợi cơ. Nghĩ , phụ nữ vội vàng né sang một bên.
"Mau !"
Hai phòng.
"Đồng chí, cô đây là?" Dương Uyển Cầm liếc mắt về cái rổ lớn trong tay của Lâm Đường.
Lâm Đường gật đầu: "Bán, mua ?"
Thần sắc Dương Uyển Cầm vui vẻ,"Mua mua mua, mua hết tất cả."
Đồ mua ăn xong hết . Mấy ngày nay chỉ dựa chút cung ứng mà thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-422.html.]
Lâm Đường : "Chỗ đây một cân dầu, mười cân mì sợi. năm cân gạo, mười cân mì thô, một con cá, nửa cân đậu nành, ba miếng bánh táo..."
Giá cô cao, giống như cô bán . Dầu bốn mao, mì trắng ba mao, mì thô một mao năm, một cân cá năm mao, nửa cân đậu nành năm mao, bánh táo năm mao. Nhiều đồ như tổng cộng tám khối chín.
Dương Uyển Cầm , giá lương tâm!
Khóe miệng khỏi cong lên.
"Được, lấy tiền cho cô."
Nói, xoay về phòng lấy tiền. Cầm tiền thì đưa cho Lâm Đường.
"... Đây là tiền giấy, cảm ơn cô." Dương Uyển Cầm cảm kích mà .
Vì cảm ơn, bởi vì lương thực mới phát, cung ứng trong huyện cũng giảm sút. Lương thực trong nhà cũng sớm thấy đáy. Chị và chồng đều là trưởng thành, nhẫn nhịn chút là qua, nhưng con cái thì chút nào. Nhìn con trai càng ngày càng gầy, chị vô cùng đau lòng.
Lâm Đường tới cũng để kiếm tiền. Cô : "Đã trả tiền, cần cảm ơn."
Bỗng đổi giọng.
"... ngóng chút chuyện."
Dương Uyển Cầm đang ước gì chuyện thêm với Lâm Đường.
"Chuyện gì? Chỉ cần thì sẽ lừa gạt."
Lâm Đường hỏi: "Trong xưởng sắt thép đàn ông mặt đầy rỗ, cao tầm 1 mét 7, mắt lớn lắm, môi dày ?"
Nói mắt lớn lắm là khách khí .
TBC
Kỳ thật đôi mắt của đàn ông lệch khỏi quỹ đạo thẩm mỹ của bình thường. Khoảng cách giữa hai mắt thì dù lái xe cũng mất hai tiếng. Môi thì dày như lạp xưởng, đặt ở gương mặt ... Quả thực là tai nạn.
Mặt rỗ, mắt nhỏ, môi dày...
Những đặc điểm một cái nào ám chỉ một .
"Cô chính là Vương Đại Quý đúng ?" Dương Uyển Cầm .
Chị do dự một lát: "Anh và đồng chí Dương nhà cùng chung một phân xưởng, cô quen ?"
Thanh danh của Vương Đại Quý lắm.
Lâm Đường còn tưởng rằng nhờ Dương Uyển Cầm hỏi thăm một chút, dù thì xưởng sắt thép cũng rộng lớn nhiều như . Không nghĩ tới thế mà chị .
"Anh tên là Vương Đại Quý? Người kết hôn ?"