Trong lòng Dương Uyển Cầm cũng rõ nguyên do, nhưng cũng hỏi nhiều, trả lời ngay: "Vương Đại Quý kết hôn , nhưng mà vợ còn nữa, đứa con gái đang học tiểu học."
Còn đứa con gái?
Lâm Đường nhận sự chấn động lớn. Cho nên mới , Trịnh Như Ngọc ý đồ gì?
Cô còn phát biểu quan điểm, Dương Uyển Cầm tiếp tục : " Vương Đại Quý mới tìm một đối tượng mới, đối tượng mới hình như là nông thôn."
Trong lòng Lâm Đường hiểu rõ.
" nhờ chị một chuyện."
Dương Uyển Cầm ước gì mối quan hệ c.h.ặ.t chẽ với cô một chút, thỉnh thoảng mua chút đồ từ chỗ cô.
Vì thế, liên tục gật đầu: "Cô ! Chuyện gì?"
TBC
Mặt mày Lâm Đường thả lỏng xuống, : " nhờ cô giúp truyền một chút tin tức tới tai của Vương Đại Quý."
"Tin tức gì cơ?" Dương Uyển Cầm hỏi.
Trên mặt Lâm Đường lộ một nụ khổ: "Nói tới việc , thật sự là mất hết mặt mũi."
Cô thở dài một .
"Người mà Vương Đại Quý mới quen hẳn là . Người đính hôn với họ , kéo dài hai năm vẫn luôn kết hôn. Hôm nay thấy chị và Vương Đại Quý trong miệng cô cùng với ..."
Dương Uyển Cầm nhíu c.h.ặ.t mày. Ấn tượng đối với Vương Đại Quý rớt xuống đáy vực. Đây là nào chứ. Không là chậm con trai nhà ?
"Cô cho Vương Đại Quý chuyện cô gái vị hôn phu?" Chị hỏi.
Đáy mắt Lâm Đường u ám: "Ừm, cần để tin tưởng tuyệt đối, chỉ cần là , ?"
Dương Uyển Cầm cản thấy việc cũng chuyện thương thiên hại lý gì, đương nhiên là đồng ý.
"Được, chuyện gì mà ! Cô gái đó là thành thật, tâm nhãn quá nhiều, họ cô tính toán từ hôn ư?" Chị nhịn khuyên một câu.
Lâm Đường sửng sốt trong giây lát, : "Đương nhiên là từ hôn."
mà, vội!
Phải nắm chắc thời gian một chút mới khiến Trịnh Như Ngọc hối hận kịp.
Nói chuyện xong thì Lâm Đường rời . Trước khi còn để hai quả táo và mấy quả quýt quà cảm ơn.
Bởi vì trong nhà khách tới, Từ Quốc Thụy đang an tĩnh chữ thấy trái cây, tức khắc tịnh tâm . Khó nhịn mà nuốt một ngụm nước miếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-423.html.]
Thơm quá !
Dương Uyển Cầm tiễn Lâm Đường , trở về thấy dáng vẻ thèm thuồng đáng yêu như mèo con của con trai.
"Thụy Thụy thèm ?" Giọng phụ nữ mang theo ý .
Gương mặt nhỏ của Từ Quốc Thụy đỏ lên. Vẻ mặt nghiêm túc như một ông cụ non. Cái đầu nhỏ nghiêng về phía quả táo đỏ bừng, ngửi ngửi.
"Mẹ ơi, táo thơm quá!" Đôi mắt của bạn nhỏ sáng lấp lánh mà .
Dương Uyển Cầm là vô cùng sủng con cái, : "Đói bụng? Mẹ rửa cho con nhé."
Nói xong, cầm lấy một quả táo, trong phòng bếp. Từ Quốc Thụy giữ c.h.ặ.t chị .
"Đừng ơi, chờ ba trở về chúng ăn cùng ." Nhóc con nghiêm túc .
Không ăn mảnh.
Trái tim Dương Uyển Cầm sự tri kỷ của con trai sưởi ấm tới rơi lệ, ôm lấy mềm mại của con trai bé bỏng, Bóc một quả quýt.
"Nghe con! Có thể ăn một quả quýt ."
Từ Quốc Thụy thấy còn vài quả quýt nữa thì gật gật đầu: "Vâng ạ, mỗi một nửa."
Dương Uyển Cầm nhịn mà hôn hôn gương mặt nhỏ của con trai: "Được , mỗi một nửa."
-
Ngày tiếp theo, Lâm Đường tới văn phòng. Lúc cô tới thì bọn Dương Đốc tới .
"Chào buổi sáng đồng chí Lâm, nhà cô chuyện gì chứ?" Vương Văn chủ động quan tâm một câu.
Mới sáng sơm Dương Đốc héo rũ. Nhìn thấy Lâm Đường mới miễn cưỡng lên tinh thần.
"Nếu chuyện gì cần giúp cô cứ , đều là đồng nghiệp, thể giúp tuyệt đối chối từ."
Đinh Dật nhấp miệng chuyện, rót nước giúp cho Lâm Đường. Lâm Đường cảm ơn, về phía Vương Văn và Dương Đốc.
"Không việc gì, cảm ơn các đồng chí quan tâm."
Vương Văn ôn hòa: "Không việc gì là ."
Nói chuyện xong, mấy bắt đầu vùi đầu việc.
Đã qua thời gian một lúc lâu, Chu Bội Du mới khoan t.h.a.i tới muộn. Trên gương mặt trắng nõn của cô gái chút ảm đạm, đôi mắt một vầng xanh đen. Thần sắc quá .