Nữu Nữu thấy cô nhỏ xinh thì ánh mắt sáng lên, tủm tỉm mà ngọt ngào khen: "Cô nhỏ thật là mắt quá mất - là cô nhỏ của Nữu Nữu đó!"
Hai Đản một Hổ liếc mắt cô bé một cái,"..." Cũng là cô nhỏ của bọn họ đấy nhé!
Trong lúc mơ màng Lâm Đường thấy một giọng mềm mại, cô hé mắt thì thấy bốn nhóc đáng yêu trong nhà đều đang ở trong phòng . Trong lòng tò mò chúng gì nên cô nhắm hai mắt nữa.
"Cô nhỏ thực sự vẫn dậy , chúng nên gọi cô dậy ?" Nữu Nữu c.ắ.n c.ắ.n ngón tay, đột nhiên cảm thấy rối rắm.
Cẩu Đản nghiêm trang mở miệng,"Bình thường ông bà nội chúng thế nào? Ngủ nướng , ngủ quá nhiều sẽ tinh thần. Các em xem chúng gọi cô nhỏ dậy là vì cho cô nhỏ ?"
Ba đứa nhỏ Nữu Nữu thì đều cảm thấy lý, lập tức gật gật đầu," đúng, đúng là !"
"Vậy chúng gọi cô nhỏ thôi -"
Bốn đứa nhỏ tự thuyết phục lẫn , đó chia hai một nhóm tiến lên kéo kéo cánh tay của Lâm Đường, kéo hô to.
Cẩu Đản: "Cô nhỏ ơi, nên rời giường !"
Đầu hổ: "Cô nhỏ ơi cô nhỏ, cơm nấu xong , bà nội gọi cô ăn cơm -"
Xú Đản: "Cô nhỏ ơi, thỏ con trong nhà nhớ cô kìa -"
Nữu Nữu: "Cô nhỏ ơi, con radio..."
Lời ngay thẳng của Nữu Nữu vang lên, trán của hai Đản một Hổ đều toát một loạt vạch đen. Sao trực tiếp mục đích ?!!
Khuôn mặt nhỏ của Nữu Nữu ngây ngốc, mềm mại hỏi : "Sao ạ?"
Cẩu Đản miễn cưỡng , trả lời lệ: "Không gì, em tuyệt đó!"
Nữu Nữu vui rạo rực mà lộ răng sữa nhỏ,"Hì hì, vốn dĩ em tuyệt mà!"
Dứt lời, cô nhóc nâng cằm nhỏ lên tiếp tục lắc lắc cánh tay của Lâm Đường, nhỏ giọng đe doạ: "Cô nhỏ ơi cô nhỏ, dậy nào cô ơi, con sắp ăn hết sạch phần cơm của cô kìa!."
Lâm Đường: "..." Lời là lời chuyên dùng để gọi chị dâu hai dậy đúng ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-431.html.]
Đã mục đích của mấy đứa nhỏ, Lâm Đường cũng giả bộ ngủ nữa mà nhanh ch.óng mở mắt.
Bốn đứa nhỏ thấy cô tỉnh thì lập tức vui vẻ nhao nhao.
"Cô nhỏ, cuối cùng cô cũng tỉnh dậy !"
"Ai da, con chờ cô nhỏ lâu lắm đó!"
"Cô nhỏ ơi, con nhớ cô c.h.ế.t luôn!"...
Lâm Đường: Nói dễ thật đấy, nhưng đừng tưởng là cô các con đang lừa cô nhé!
TBC
"Cô dậy , các con gì thì cứ thôi." Lâm Đường vẫy vẫy tay đuổi mấy đứa nhỏ cách diễn kịch khỏi phòng.
Mấy đứa nhỏ Cẩu Đản còn đang mong ngoài radio, thấy Lâm Đường lên tiếng thì vội vàng : "Dạ , bọn con ngoài đây ạ." Dứt lời, cả đám như một trận gió chạy ngoài.
"Ông nội ơi ông nội, cô nhỏ dậy , bây giờ thể radio đúng ông?" Giọng thanh thúy đầy vui sướng truyền trong phòng, khóe miệng Lâm Đường giật giật.
Mấy nhóc lương tâm! Radio quan trọng hơn so với cô nhỏ của mấy đứa ?
Sự thật chứng minh, sức quyến rũ của radio lớn hơn so với tưởng tượng của Lâm Đường nhiều.
Chờ khi cô vệ sinh cá nhân xong, bước khỏi phòng thì thấy tất cả từ già đến trẻ đều yêu tinh radio quyến rũ, một đám đều việc nhưng lực chú ý âm thanh dễ của radio hút mất.
Lâm Đường khỏi phòng, ai chú ý. Rửa mặt, ai chú ý. Ho khan vài tiếng, ai chú ý. Thậm chí ngay cả khi cô xuống cùng thì cũng ai chú ý tới.
Lâm Đường: "..." Thất sủng tới đột nhiên như đấy, tựa như gió lốc ...
May mà nhà họ Lâm vẫn còn nhớ rõ bắt đầu việc.
Lý Tú Lệ đun nước xong thì pha cho mỗi một sữa bột: "Nên ăn thì ăn, nên uống thì uống, radio thì radio nhưng quên chuyện chính đấy! Đợi lát nữa còn việc nữa kìa, mau tới uống sữa !" Ăn uống và radio quan trọng ngang .
Đám Lâm Lộc dựng lỗ tai radio uống sữa bột, chỉ cảm thấy cuộc sống quả thực là hạnh phúc đến chịu .
"Ài!" Lâm Thanh Mộc thở dài một tiếng,"Đây mới thực sự là cuộc sống của con !"