Lý Tú Lệ cô cho sợ tới mức toát mồ hôi hột, vỗ con gái mấy cái, Tay rơi xuống nhẹ như vuốt ve.
"Đứa con gái như hổ ! Con sắp sợ c.h.ế.t mà còn , cánh tay nhỏ chân nhỏ của con mà cũng chạy lên để đ.á.n.h lợn rừng, con con suýt hù c.h.ế.t ?"
Lâm Đường ôm lấy cánh tay Lý, ngoan ngoãn nhận sai.
"Mẹ, đừng nóng giận nữa, con , về con sẽ hổ báo."
Thừa dịp thời gian cô em chồng dỗ chồng, Chu Mai hưng phấn mà đá đá con lợn rừng to lớn mặt đất. Một hai ba bốn năm, năm con lợn rừng to đó! Sướng c.h.ế.t sướng c.h.ế.t!
"Chồng , liệu chúng giữ 1 con ?"
"Em gái đúng là khỏe quá luôn! Nếu Đường Đường, tổn thất ngoài ruộng còn lớn thế nào, chừng còn thương nữa!" Chu Mai bẻ tay phân tích.
Lâm Thanh Thủy khiếp sợ mà về phía chị: "Một con? Em cũng dám nghĩ đấy! Sao khả năng giữ một con, thể chia nhiều mấy cân cũng tồi ."
Nếu là thì ai đ.á.n.h của nhà đó. hiện tại, bất cứ thứ gì cũng là của công, thể chia bao nhiêu còn khó lường.
Khuôn mặt trắng nõn của Chu Mai nhăn thành vỏ cây khô trong nháy mắt, vẻ mặt vô cùng đau đớn. Đôi mắt chị u sầu chằm chằm con heo béo mập mặt đất, tiếc nuối nỡ : "Hay là chúng hỏi bác cả thử xem ? Biết bác cả cách."
Đại đội nhiều như , nếu chia đều thì nhà thể phân bao nhiêu chứ? Ngẫm thấy quá tiếc nuối mà.
Lâm Thanh Thủy về phía chị, vươn tay nắm c.h.ặ.t mở , động tác ý bảo hào phóng: "Hào phóng chút , đây là thời buổi nào hả? Đều là trong cùng một thôn, so đo nhiều như gì? Em cứ coi như là biếu cho trong nhà ."
Chu Mai bĩu môi, nhỏ giọng lẩm bẩm,"Ngay cả với chính cha ruột của em mà em còn tiếc cho, cho trong nhà cái gì!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-442.html.]
Lâm Thanh Thủy câm nín,"..." Được , bó tay!
Lâm Phúc và mấy cán bộ trong đại đội lợn rừng xuống núi thì vội vội vàng vàng chạy tới chân núi. Lúc mấy chạy đến nơi, thấy mấy con lợn rừng béo mập với hình thể cường tráng đang la liệt đất thì đôi mắt đều khiếp sợ như sắp rớt mặt đất.
"Đây là chuyện thế nào ?" Lâm Phúc thở hổn hển hỏi.
Lý Kiến Tài đỡ đỡ cằm, thật cẩn thận mà dùng xẻng chọc nhẹ bụng một con lợn rừng gần đó,"Đây là hôn mê c.h.ế.t ?"
TBC
Nỗi sợ hãi trong lòng em Lâm Thanh Sơn tan , thấy cán bộ đại đội hỏi thì vội một năm một mười kể cảnh tượng mà thấy cho .
Đám Lâm Phúc trợn tròn đôi mắt, đều dùng ánh mắt như lực sĩ về phía Lâm Đường. Lúc họ còn đang cân nhắc xem nên hỏi cái gì thì Lưu Đại Trụ giành mở miệng : "Con lợn rừng béo như , cho dù phân cho thôn thì mỗi nhà cũng thể ít."
Phân thịt?! Hai chữ dễ như trở bàn tay mà nổ bùm bùm như pháo hoa trong đầu .
Lưu Quốc Cường hì hì về phía Mầm Thúy Thúy,"Vợ , trong đội phân thịt kìa! Đến lúc đó sẽ món thịt hầm cho vợ ăn bồi bổ."
Mấy chú bác bên cạnh thì đều sôi nổi .
"Quốc Cường là đứa nhỏ thương vợ!"
"Là chồng thì nên như mới ."
Có đầu óc thẳng tuột, bắt đầu kéo Lưu Quốc Huy trực tiếp vả mặt: "Đầu óc của Quốc Cường đúng là tinh tế, mạnh hơn so với Quốc Huy nhiều! Thằng nhóc Quốc Huy ... Chậc, đầu óc thật sự là khôn khéo chút nào."
Sắc mặt Lưu Quốc Huy bước tới đây xanh mét cả . Người lên tiếng vẫn cảm thấy gì mà lên vỗ vỗ bả vai của Lưu Quốc Huy tạo vài tiếng ' bôm bốp ' rung động.