Chân dài cong, cánh tay thon dài như ngọc đặt nhẹ ở đầu gối.
Cả tản khí chất bày mưu lập kế bình tĩnh và trầm .
"Không chuyện gì ! Em đến đây để bàn chút chuyện, hai ngày nữa sẽ trở về." Anh bình tĩnh .
Cố Doanh Chu nhận nhiệm vụ xây dựng một phân xưởng của xưởng máy móc.
Hiện tại nhà máy đang xây .
Bởi vì xưởng cùng quân đội quan hệ trực tiếp, cho nên tạm thời tin tức còn truyền bên ngoài.
Lần đến tỉnh thành, chính là vì giải quyết vấn đề di chuyển của nhân viên kỹ thuật.
Cố Nhiễm thấy dáng vẻ sóng yên bể lặng của em trai , cũng suy nghĩ nhiều.
Cái tên quỷ ranh mãnh thể xảy chuyện gì ?
"... Không chuyện gì thì ." Cố Nhiễm .
Chị dứt lời thấy Tô Kỳ khỏi phòng bếp.
Cố Nhiễm vẫn còn nhớ thương đến quyển sách mà đang dở một nửa, cho nên chồng chuyện phiếm với em trai, còn chị thì đến trong góc sách tiếp.
Lông mày Cố Doanh Chu mới nhíu .
Còn kịp lời càu nhàu thì Tô Kỳ lên tiếng giải thích.
"Trong lòng chị em tự hiểu rõ, chờ đến giờ sẽ nghỉ ngơi."
Cố Nhiễm là vợ của , cũng sẽ trơ mắt vợ chuyện hại đến sức khoẻ.
Cố Doanh Chu yên tâm, thấy mặt Tô Kỳ nét mệt mỏi, quan tâm : "Anh chị thì , tại em cảm thấy sắc mặt của bình thường ? Công việc thì bận rộn đến mấy cũng xong , chú ý nghỉ ngơi."
Đáy mắt đen nhánh cũng thể so với than ở trong lò thiêu than!
"Em ..." Ánh mắt Tô Kỳ trầm xuống.
"Bởi vì một bài bản thảo, toà soạn báo xảy chút chuyện, phía với nhóm của giằng co hai tuần ..."
"Đến bây giờ cũng quyết định xong bài đăng của tờ báo kỳ . Thời gian gấp , tuy rằng hạ quyết tâm đăng lên, nhưng tờ báo phát hành đúng hạn, cho cùng thì vẫn là sai sót của bọn ..."
TBC
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-456.html.]
Anh khi đăng bài báo là bài của nhân viên toà soạn báo , chắc chắn sẽ động miếng pho mát của nào đó.
mà——
Những truyền thông như bọn họ vì theo đuổi sự thật, quét sạch những việc xa để núi sông luôn luôn là một mảnh thanh minh sơ tịnh ?
Bảo mà báo, khom lưng uốn gối ?
Xin , chỉ riêng , chỉ trừ những con rệp hiếm hoi mới xuất hiện , thì đại đa phóng viên biên tập đều .
Ngón tay đang gõ đầu gối của Cố Doanh Chu dừng .
Nhớ tới cô gái nhỏ gọi điện thoại ở bưu điện lúc đó.
Không hai liên quan với ?
"Là loại bản thảo như thế nào?" Anh tỏ vẻ thuận miệng mà hỏi.
Sắc mặt Tô Kỳ tối sầm , giọng mang theo chán ghét cùng châm chọc: "... Danh ngạch học đại học cướp mất."
Nói tờ bản thảo là tin báo, chi bằng gọi đó là lời rên rỉ của những con của những nông dân khi gặp bất công.
Một gia đình nông thôn, dựa sức lao động và trồng trọt của cả gia đình mới nuôi một sinh viên, chỉ cần nghĩ cũng bao nhiêu khó khăn.
vì những ích kỷ mặt dày , hủy tương lai của khác, vì mưu tư, đúng là vô sỉ đến cực điểm!
Ánh mắt Cố Doanh Chu bỗng chốc lạnh lùng, đáy mắt đen như mực ánh sáng lạnh lùng ngưng tụ thành một mảnh.
Kết thành băng tràn ngoài.
"Báo bên ngoài , xảy chuyện gì thì em sẽ chịu trách nhiệm." Giọng lạnh lùng của đàn ông từ từ vang lên.
Đáy mắt là một màu đen sâu thấy đáy.
Dường như trong nháy mắt , Cố Doanh Chu nhớ tới cảnh tượng đầu tiên thấy Lâm Đường.
Cô gái nhỏ gầy yếu nhưng mặt mang theo nụ , mặt lộ vẻ tái nhợt, qua chút ốm yếu.
Rất khó tin tưởng rằng một cô gái còn nhỏ như thấy mặt đen của xã hội vẫn thể với cuộc sống.
Lại nhớ tới thứ hai thấy.