Lâm Đường hừ hừ, giọng vui: "Em còn hiểu ? Chắc chắn là cái gì thể tiết kiệm thì sẽ tiết kiệm."
Lâm Thanh Mộc: "..." Anh việc tốn sức, miễn cưỡng lót bụng một chút là .
Biết em gái đang quan tâm đến , Lâm Thanh Mộc chỉ , cũng phản bác.
Bởi vì ký túc xá là mấy một phòng, tiện dẫn em gái đến ký túc xá, cho nên dẫn Lâm Đường đến nhà ăn của đội vận chuyển.
Thời gian muộn , nhiều ăn cơm xong, cho nên cũng còn nhiều nữa.
Hai em tìm vị trí xuống.
Lâm Thanh Mộc mở hộp cơm .
Vừa thấy đồ vật bên trong, cổ họng nhanh ch.óng lăn lộn vài cái.
Mấy ngày ở chỗ , mỗi đốn hai cái oa oa, ngẫu nhiên mới mua một chút đồ ăn, miễn cưỡng đủ lót bụng.
Bây giờ thấy sắc hương còn cơm gạo trắng phối hợp, nước dãi nhanh chảy xuống ?
"Sao mang thức ăn ngon như , ăn bừa thứ gì cũng ." Lâm Thanh Mộc .
Cắn một miếng thịt mỡ thật to, sung sướng đến mức mắt cũng nhắm thật c.h.ặ.t.
"Thơm ghê!" Tiếng thở dài từ trong miệng truyền .
Lâm Đường trừng Lâm Thanh Mộc một cái, trực tiếp uy h.i.ế.p: "Anh mà còn ăn cơm t.ử tế thì mỗi ngày em sẽ nghỉ trưa, tới đây đưa cơm cho đó."
Nói là học xe thật cũng giống như học đồ , việc gì nặng việc gì bẩn đều , thể lực tiêu hao lớn như .
Sao thể chú ý đến sức khoẻ chứ?
Lâm Thanh Mộc kinh ngạc đến mức thịt cũng rớt trong chén, vội vàng xua tay,"Anh sẽ ăn cơm t.ử tế, em đừng chạy qua chạy vất vả."
Em gái đưa cơm cho , nếu chuyện mà để cho cha , thì khi chân ch.ó của sẽ đ.á.n.h gãy mất.
Yêu thương , chịu nổi.
Lâm Đường đúng là cố ý dọa , thấy ba để ở trong lòng, ngoài miệng vẫn tiếp tục uy h.i.ế.p.
"Tạm thời em sẽ tin tưởng ! mà, chắc chắn em sẽ đến đ.á.n.h lén đó, nếu em mà thấy ăn cơm thì... ha hả..."
Hai chữ cuối sâu kín, rõ ràng là ý tứ tự cầu nhiều phúc.
Lâm Thanh Mộc giật , nghiêm túc bảo đảm: "Bảo đảm lừa em, lừa em thì là cún con."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-459.html.]
"Không, là heo ch.ó bằng." giọng ngọt ngào mềm mại của cô gái nhỏ, nhưng lời mềm như .
Lâm Thanh Mộc - ăn cơm t.ử tế thì bằng heo ch.ó: "..."
"Ừm, bằng heo ch.ó." Anh nhận mệnh .
Cho dù vì hơn so với heo ch.ó, cũng ăn cơm t.ử tế.
Khúc nhạc đệm nhỏ qua, Lâm Thanh Mộc nhanh ăn xong cơm trưa.
TBC
Anh thu dọn hộp cơm, thấy còn một chiếc túi lớn màu đen bên cạnh Lâm Đường.
"Đây là gì thế?"
Lâm Đường: "Đồ đưa cho khác."
Liên quan đến mục đích quan trọng mà hôm nay cô tới chuyển đội vận.
"Tặng khác ?" Lâm Thanh Mộc cho rằng em gái chuẩn cho , giữa mày khẽ nhíu: "Em cần chuẩn , chịu khó chăm chỉ một chút là thể học ."
Vẻ mặt Lâm Đường cổ quái: "Hả? Em cũng mua điểm mà!"
Phiếu máy may đổi cơ hội học xe, trao đổi bình đẳng.
Anh cả của Chu Bội Du là tiểu đội trưởng, như thế nào thì cũng thể bảo vệ ba.
Nếu mà bảo vệ , thì cứ hỏi thử phiếu tay đốt bỏng tay ?!
Lâm Thanh Mộc phảng phất thấy tiếng bàn tay vả một cái mặt kêu vang dội, ngay lập tức loại cảm giác như là một tên hề .
"Ặc, coi như gì!" Anh .
Lâm Đường nhẹ đưa đồ vật cho Lâm Thanh Mộc: "Anh ba, còn nhớ rõ cái đồng chí nam mang heo con đến cho đại đội chúng ?"
Lâm Thanh Mộc lắc đầu: "Không nhớ, nhớ đồng chí nam nhà gì?"
Có nhớ cũng là nhớ cái xe dáng vẻ gì chứ!
Lâm Đường bất đắc dĩ.
Ngón tay mảnh dài nhẹ miết chiếc túi đen xách tới.
"Đồng chí đưa heo con đến tên là Phương Chí Hoà, tìm cơ hội bắt quan hệ với đưa thứ cho đồng chí Phương, cứ chúng nhờ giúp đại đội của chúng một việc."