Nói xong, còn vẫy vẫy tay.
Làm mà Tần Tố Khanh bản ghét bỏ?
Không là cái áo bông nhỏ ư, hiện tại thì , áo bông nhỏ lọt gió?
Tần . dính bao. Tố Khanh cha ruột lôi , Lâm Đường mất vật trang sức tùy , cả nhẹ nhàng hơn hẳn. Cầm tư liệu lên phía một bước.
"Bản thuyết minh phiên dịch xong , đều ở chỗ . Tần xưởng trưởng, nếu ngài mau để các vị đồng chí xem thế nào ."
Tới nhà xưởng đều là nhân tài chuyên nghiệp, nào cần vượt cấp như cô chỉ điểm? Tần Dân Sinh gật đầu, nhận lấy tư liệu. Tư liệu dày, mỗi trang giấy đều đ.á.n.h trang, cho dù loạn cũng dễ dàng sắp xếp theo trình tự.
Một đám vây quanh cái bàn gỗ thật dài để xem.
"Tờ giấy vẽ kết cấu và đ.á.n.h dấu , xem hiểu ngay nhỉ."
"Thoạt chuyên nghiệp, nếu chúng thử xem?"
" Chữ tồi."...
Nhóm nhân viên kĩ thuật nhỏ giọng chuyện, đúng lúc , nhân viên kĩ thuật lớn tuổi là lão Dương đột nhiên lớn giọng: "Tờ thứ nhất ở trong tay ai?"
TBC
Mọi , sôi nổi về phía tờ giấy trong tay .
Người trẻ tuổi ban nãy nghi ngờ Lâm Đường dơ lên tờ giấy trong tay : "Ở chỗ ."
Lão Dương , giữa mày nhíu thành tòa núi nhỏ, trông vô cùng nghiêm túc. Nhìn một hồi lâu, ông tới đám máy móc mới tinh bên cạnh.
Lão Dương đặt giấy sang một bên, bắt đầu sửa sang linh kiện máy móc, lắp ráp . Tốc độ tay tăng nhanh lên. Khi gặp hoang mang sẽ dừng , tờ giấy ở bên cạnh. Rất nhanh đó một linh kiện nhỏ lắp ráp xong. Ông lên, gương mặt nghiêm túc lộ một nụ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-468.html.]
Nhìn Lâm Đường, ôn hòa : "Đồng chí Lâm thật sự tồi, đúng là tuổi trẻ tài cao."
Dứt lời đầu về phía Tần Dân Sinh,"Tần xưởng trưởng chuẩn."
Lão Dương là nhân viên kĩ thuật kinh nghiệm phong phú nhất trong xưởng, tay nghề cứng, dùng cả đời phụng hiến cho xưởng dệt bông. Hiện tại nhiệm vụ chủ yếu của ông là mang mới. Rất lãnh đạo trong xưởng coi trọng.
Tần Dân Sinh : "Lão Dương quá khen ! Bản thuyết minh , là lắp trang ?"
Mua sắm máy móc tốn mất ít thời gian. Nhân viên kĩ thuật và lãnh đạo cán bộ của xưởng đều đang ngóng trông trang lắp đặt, bắt đầu đưa sản xuất.
Lão Dương sờ bộ râu trắng, thanh âm già nua nhưng hữu lực.
"Có thể, ngày mai bắt đầu lắp ráp."
Dứt lời, ông lão về phía mấy nhân viên kĩ thuật trẻ tuổi mà chỉ dạy.
"Sự thật chứng minh, đúng thật là đồng chí Lâm thành việc mà các cảm thấy sẽ thành . Hai mắt của con đều song song, nhưng thể nào một cách bình đẳng , hai lỗ tai ở hai bên, nhưng luôn thiên vị lời của một bên. Hy vọng chuyện hôm nay sẽ cho các nhận bài học."
Lời của ông cụ thấm thía, coi đám trẻ tuổi như vãn bối trong nhà mà dạy dỗ. Mấy kĩ thuật viên trẻ tuổi mặt đỏ tai hồng. Sau đó ngoan ngoãn nhận sai: "Đồng chí Lâm, thật xin ! Thầy sai, đúng là do chúng quá khắc nghiệt."
"... Chúng học , xin !"
"Đồng chí Lâm thật là hậu sinh khả úy, tương lai nhân tài như cô, chúng yên tâm ."
"Đồng chí Lâm phiên dịch đúng chỗ, còn phiền cô vẽ chút sơ đồ, dễ hiểu, vất vả cho cô !"
Mặc kệ là mới cũ, chỉ cần bản lĩnh thì nên tôn trọng. Tựa như hiện tại, bởi vì Lâm Đường bản lĩnh, cho dù cô còn nhỏ tuổi, nhưng nhân tài tài hoa nhưng khó tránh khỏi chút kiêu ngạo , đều nguyện ý ngoan ngoãn nhận sai.