Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 472

Cập nhật lúc: 2026-01-19 14:29:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vẻ mặt , ánh mắt khiến cho cô cảm thấy ở trong lòng cô gái là một tên cặn bã g.i.ế.c phóng hỏa ...

"Làm ?" Lâm Đường bất đắc dĩ hỏi.

Giọng Tần Tố Khanh xen lẫn ấm ức: "Đường Đường ơi, nhà còn đồ ăn dư nữa ? Tớ cũng !"

Lần ăn một , đến bây giờ cô vẫn còn nhớ mãi quên đấy.

Lâm Đường nghĩ thầm chuyện bao lớn cơ chứ, tớ còn cho rằng đang đại chiêu gì cơ đó.

"Có , hôm nào tớ sẽ đưa cho một sọt."

Vẻ mặt Tần Tố Khanh nháy mắt khôi phục vui vẻ ngày thường, tay vung lên.

"Không cần đưa, nhà tớ cũng đặt đồ ăn, một ngày mua ba cân, mỗi ngày đưa một , để cho tươi mới."

"CÒn chuyện đưa như thế nào? Thôn của đồng ý nhận công việc ? Hai nhà chúng tớ sẽ chia chi phí."

Môi đỏ của Thẩm Lan cong lên, tiếng sung sướng: "Tìm đưa đúng là một biện pháp ."

Hai nhà ăn nhịp với , chỉ chờ thái độ của Lâm Đường.

Lâm Đường nhún vai, yên lặng gì: "Tớ cả, đều thể."

mà vẫn một câu 'Có tiền thật !'

Tiễn ba Tần Tố Khanh , Lâm Đường việc với Ninh Hân Nhu và Lâm Hiểu Tĩnh.

Hai vui vẻ.

"Đây là chuyện !" Ninh Hân Nhu dịu dàng: "Trong nhà nhiều thêm một phần thu nhập, và thím ba chắc chắn sẽ vui đó."

Trên mặt Lâm Hiểu Tĩnh tràn đầy cảm kích, đôi mắt ngập nước: "Đường Đường, cảm ơn em."

Lâm Đường xua xua tay: "Làm gì mà khách sáo như , đều là một nhà."

Từ nhỏ đến lớn chú ba tam và thím ba mỗi chút ăn ngon đều sẽ cất cho cô một phần, cô vẫn nhớ kỹ đó.

Có năng lực để báo đáp một vài thứ, cái gì mà rối rắm.

-

Ngày tiếp theo, khi tan ba Lâm Đường liền về nhà.

Trong thời gian , Ninh Hân Nhu và Lâm Hiểu Tĩnh mới xưởng, những thứ cần học cũng nhiều, vẫn luôn vội vã trở về.

TBC

Đối với chuyện sắp về đến nhà , kích động chịu .

Ninh Hân Nhu còn đỡ hơn một chút, dù cũng là trưởng thành , miễn cưỡng thể ngăn chặn cảm xúc trong lòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-472.html.]

Lâm Hiểu Tĩnh thì , ríu rít nhảy nhót một đường, vui sướng giống như chim nhỏ .

Thấy dáng vẻ bình tĩnh của Lâm Đường và Ninh Hân Nhu, đột nhiên chị cảm thấy quá trọng.

Vì thế, đè ép sự cuồng nhảy nhót trong lòng xuống, cố gắng im lặng.

Nghẹn hai phút, nhịn hỏi:

"Chị Hân Nhu, chị kích động ? Chị nhớ Cẩu Đản và Xú Đản ?"

Thật chị còn hỏi Thanh Sơn nữa cơ, nhưng mà dám hỏi.

Ninh Hân Nhu tích cóp tích cóp ngón tay: "Nhớ chứ, nhớ , từ khi hai đứa nhỏ sinh , chị ở bên chúng nó từng tách ..."

Còn cả Thanh Sơn cũng .

Từ khi chị tới nhà họ Lâm, hai cũng từng xa lâu như .

Làm mà chị thể nhớ đây?

Nghe đến câu , trong lòng Lâm Đường tự nhiên sinh cảm giác tội ác.

Hại vợ chồng xa nha, đúng là cô mà.

Trong đầu thậm chí xuất hiện một bức tranh sinh động như thật.

Trong bức tranh ——

Anh cả ở bên trái cô gọi vợ ơi, chị dâu thì ở bên cô thò tay qua .

Cô, Lâm · Vương Mẫu · Đường kẹp ở giữa hai tình.

Trong tay cầm một cái roi màu đen gai ngược, ai vượt rào thì đ.á.n.h đó, vặn vẹo đến mức giống như một tên biến thái...

Hình ảnh chợt lóe qua trong óc, Lâm Đường ghét bỏ mà ' di ' một tiếng, nổi hết cả da gà.

Moá!

Cuối cùng thì cô đang suy nghĩ vớ vẩn cái gì chứ.

Tạo nghiệt!!

Vỗ vỗ mặt, miễn cưỡng lấy tinh thần.

Lâm Đường nhéo nắm tay, nghiêm túc :

"Chị dâu, chị yên tâm , em tính qua một thời gian nữa sẽ mua một chiếc xe đạp cho nhà chúng , đến lúc đó chị thể về nhà mỗi ngày ."

Không xe đạp cũng tiện.

 

Loading...