Ninh Hân Nhu nhẹ ' a ' một tiếng, do dự : "Mua xe đạp? Không em mới mua một chiếc radio cho nhà ?
Lại mua thêm một chiếc xe đạp thì nhà chúng gây chú ý quá ?"
Thử nghĩ một chút mà xem, hầu như các gia đình trong thôn đều ngay cả cơm cũng ăn đủ no, nhà radio, mua thêm xe đạp nữa, khiến ghen tị c.h.ế.t hả?
Lâm Đường nghĩ một lúc, cảm thấy cũng đúng.
, tính cách của cô sợ đầu sợ đuôi.
Sống một đời, cô về đây chính là khiến cho những của sống thoải mái sung sướng hơn, đền bù nỗi đau kiếp 'con phụng dưỡng mà cha chẳng còn'.
TBC
"Cho dù gây sự chú ý thì cũng mua xe đạp!"
"Chị dâu cả và cả cũng thể ở riêng mãi như , nếu thì cả em sẽ oán trách em gái mất." Lâm Đường chớp chớp mắt trêu ghẹo.
Tai Ninh Hân Nhu đỏ lên, nhẹ nhàng véo cô em chồng một chút.
"Đường Đường, đừng bậy." Chị hờn dỗi .
Khi , Ninh Hân Nhu cũng lau lớp trang điểm mặt.
Gương mặt của chị trắng mềm, so với những cô gái trẻ kết còn mềm mại xinh hơn.
Giờ phút ánh sáng hoàng hôn màu đỏ cam, dáng cô gái ưu nhã nhỏ dài, phong tư yểu điệu.
Lâm Đường giống như xin tha mà lắc lắc cánh tay chị dâu cả, : "Ai nha nha, em nữa."
Nói, giọng chuyển, ầm ĩ : "... lúc về em sẽ với cả là chị dâu cả nhớ một chút nào."
Lỗ tai Ninh Hân Nhu đỏ ửng lan cả xuống cổ.
Chỉ thoát khỏi cái đề tài .
Trong lòng chị tràn đầy bất đắc dĩ, chọc nhẹ trán Đường Đường.
Giả vờ thở dài một , tiếc nuối : "Còn đang cho em một chiếc váy liền áo, xem em ."
Lâm Đường kinh ngạc, ánh mắt xinh trợn tròn.
Dán đầu vai chị dâu cả, giống như một vật trang sức hình .
"Đừng mà đừng mà, chị dâu cả ơi, em nữa! Thật sự nữa , em váy liền áo cơ." Cô gái nhỏ cất giọng mềm mại nũng.
Trái tim Ninh Hân Nhu cũng mềm xuống, xoa xoa đầu Lâm Đường.
Thời gian thỏa hiệp chỉ trong vài giây.
"Được , chị sẽ cho em, hai chiếc đủ , để đổi." Giọng của chị tràn đầy vẻ nuông chiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-473.html.]
Lâm Đường thẳng dậy, mặt mày cong thành vầng trăng nhỏ: "Chị dâu cả bụng ghê."
Lâm Hiểu Tĩnh ở bên cạnh che miệng khẽ, đáy mắt toát vẻ hâm mộ.
Nếu đến lúc đó mà chị thể quan hệ thiết với chị dâu như thì .
Một đường chuyện, ba nhanh thấy cửa thôn.
Một hình cao lớn đang ở một cây về hướng con đường kéo dài, trông mòn con mắt.
Nhìn thấy ba bóng dáng quen thuộc, ánh mắt của đàn ông sáng lên, chân như gió, chạy thật nhanh tới.
"Vợ ơi!!"
Giọng trầm của Lâm Thanh Sơn lộ nỗi nhớ nồng đậm.
Trên mặt Ninh Hân Nhu vui vẻ, chạy về phía đàn ông .
"Thanh Sơn, em về."
Từ khi kết hôn, chị từng xa Thanh Sơn bao giờ, trong thời gian chị cảm thấy quen.
Lâm Thanh Sơn khuôn mặt dịu dàng của con gái , trong mắt đổ tràn đầy lửa nóng.
Bàn tay đang nắm tay Ninh Hân Nhu cũng khỏi dùng thêm một chút sức.
Cúi về phía , nhỏ giọng : "... Vợ ơi, nhớ em."
Mặt Ninh Hân Nhu đỏ bừng lên.
Khuôn mặt trắng như ngọc bây giờ như bôi phấn hồng lên, xinh động lòng .
Lâm Thanh Sơn thấy , con mắt cũng sắp dựng thẳng lên.
"... Ha ha ha..."
Đột nhiên, bên tai hai vợ chồng truyền đến hai tiếng giòn tan.
Hai nháy mắt phản ứng .
Mặt Lâm Thanh Sơn nóng lên, giọng vẫn cố gắng duy trì vẻ bình tĩnh.
"... Đường Đường và Hiểu Tĩnh cũng về hả."
Lâm Đường và Lâm Hiểu Tĩnh đang ở phía xếp hàng ăn cẩu lương.
Nghe thấy Lâm Thanh Sơn bây giờ mới giật thêm *, Lâm Đường nháy mắt với vài cái.
*gốc là hậu tri hậu giác .