Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 476

Cập nhật lúc: 2026-01-19 14:29:45
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lời sắc bén, giữ mặt mũi cho Lưu Đại Muội.

Trong thời gian , Đường Đường mua radio cho cha cô, cũng khiến nào đó trong đại đội ghen tị c.h.ế.t.

Người mát cũng .

Trong đó Lưu Đại Muội và Ngô Xuân Hoa là hai tiêu biểu nhất trong đó.

Mấy đó bình thường đưa chuyện, Lý Tú Lệ thể nhịn thì sẽ cố nhịn.

ghen tị ở mặt Đường Đường, thì bà chắc chắn thể nhẫn.

Lâm Đường kinh ngạc nhíu mày, thấp giọng hỏi Chu Mai bên cạnh.

"Chị dâu hai, thím Lưu bất mãn với cái gì ?"

Chu Mai bĩu môi, giọng mang theo vẻ châm chọc.

"Nhà họ Lâm chúng thêm hai công nhân, trong nhà radio, khiến cho nào đó trong thôn mắc bệnh đỏ mắt thôi mà."

"Em cần xen , chị và , ai dám ba hoa thì chị sẽ tha cho kẻ đó."

Những cùng thôn chỉ cây dâu mắng cây hoè với chồng chị , chị cũng với cô em chồng.

Lâm Đường hiểu rõ, tại vì nhà phát triển quá nhanh cho nên ghen ghét.

Haizz!!

Tiểu nhân nhỏ nhen.

Cứ chằm chằm khác gì?

"Chị dâu hai đừng so đo với bọn họ, những đó thích thì cứ để cho bọn họ , cũng ảnh gì đến chúng ." Lâm Đường thèm để ý mà .

Người nào đó cũng chỉ thể ngoài miệng ê ẩm, tìm cảm giác tồn tại mà thôi.

Chu Mai ngoài miệng thì đồng ý: "Nghe em."

Trong lòng lẩm bẩm, nếu nào đó mà dám duỗi mặt đây, thì chị cũng sẽ bủn xỉn.

Lưu Đại Muội dỗi, mặt cũng vui.

Kỳ thật thấy Lâm Đường cũng ở đây, bà cũng hối hận miệng quá nhanh.

thì cô gái nhỏ là năng lực một hai trong đại đội, đắc tội với con bé thì cũng chỗ gì cả.

Tôn Thiết Thụ bỏ những chiếc bao tải đựng lương thực lên xe đẩy tay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-476.html.]

Quay đầu , thấy Lưu Đại Muội đang ghen tị với nhà họ Lâm.

Lập tức suýt chút nữa phun một ngụm m.á.u.

Tôn Thiết Thụ bất đắc dĩ mà lau mặt, gượng.

"... Xin , yêm sẽ đưa Đại Muội rời ngay."

Sau đó giữ c.h.ặ.t Lưu Đại Muội, rời khỏi tầm mắt .

Lý Tú Lệ cảnh quen thuộc , lắc đầu: "... Đáng tiếc."

đáng tiếc cái gì.

những ở đây đều ý bà là đáng tiếc cho Tôn Thiết Thụ.

Lâm Đường đầy đủ những chuyện trong thôn, như , thì nghi hoặc : "Mẹ ơi, đáng tiếc cái gì?"

Chu Mai là cái loa nhỏ của thôn, các loại bát quái còn nhiều hơn so với Lý Tú Lệ.

TBC

Thấy cô em chồng tò mò, vội vàng kéo Lâm Đường, chia sẻ chuyện mà .

"Ý của là tiếc cho Tôn Thiết Thụ cưới một Đỡ Đệ Ma như Lưu Đại Muội !"

"Em thường ở trong thôn cho nên , Lưu Đại Muội cầm nhiều đồ vật của nhà họ Tôn mang về cho nhà đẻ."

"Hai năm khi nạn đói, Lưu Đại Muội màng đến những đứa bé trong nhà, mang hết lương thực cho nhà đẻ, suýt chút nữa khiến cho mấy đứa trẻ đói c.h.ế.t."

"May mà trong thôn chúng , mượn chút lương thực khẩn cấp của nhà, lúc mới cứu mạng nhà họ, nếu thì nhà họ Tôn sớm tan nát ."

Chu Mai năm đó Lưu Đại Muội chỉ kém chút nữa đuổi về nhà đẻ.

Là Lưu Đại Muội quỳ mặt đất lóc tỏ hối hận, đ.á.n.h vỡ đầu, mới miễn cưỡng nhà họ Tôn.

Lâm Đường khi xong cảm thấy tam quan hi toái.

"Như mà chú Tôn cũng nghĩ tới chuyện ly hôn ?"

Thời gian cô ở trong thôn dài, chuyện của Lưu Đại Muội đúng là từng .

Đột nhiên , cũng cảm thấy quá đáng!

Lý Tú Lệ nghĩ tới con gái sẽ lời to gan như , sắc mặt khẽ đổi.

"Sao thể tùy tiện ly hôn chứ? Nếu ly hôn, nhà trai tuổi lớn, dễ cưới , nhà gái thể chọc phá cột sống, ai dám ly hôn?"

Nói tới đây, bà nghiêm túc Lâm Đường dặn dò: "Không thể ý nghĩ ly hôn!"

 

Loading...