Ở đường cái đối diện, Cố Doanh Chu cô gái nhỏ đang ăn kem hộp với vẻ mặt thỏa mãn, đôi mắt thâm thúy tràn chút ý . Dáng vẻ của cô gái nhỏ thực sự giống chú mèo nuôi ở Kinh Thị, đáng yêu tham ăn.
Cẩu Đản nhận thấy chú đối diện đang chằm chằm cô nhỏ nhà thì khuôn mặt nhỏ lập tức nghiêm túc lên như gặp kẻ địch. Mặt nhóc đầy vẻ cảnh giác, tựa như mèo con giẫm đuôi : "Cô nhỏ ơi cô nhỏ, đang cô kìa!" Nói xong, nhóc chỉ đàn ông đối diện.
Lâm Đường giương mắt theo ngón tay nhỏ của Cẩu Đản.
Bên Cố Doanh Chu mặc một chiếc áo sơ mi màu trắng, phía là một cái quần đen, hình cao ráo, mặt mày tuấn. Hôm nay còn đeo một cặp kính che khuất cặp mắt thâm thúy ngăm đen , cảm giác lạnh lùng phai nhạt một chút. Ưu nhã, ngạo nghễ, nổi bật thể rời mắt .
Thấy Lâm Đường thấy thì đàn ông vươn tay , đầu ngón tay chạm nhẹ đầu một chút động tác chào, thản nhiên mà tùy ý. Khi khóe môi nhếch lên, dường như trăm hoa xung quanh đó vạn dặm đều nở bừng, giống máy phát mị lực di động.
Lâm Đường để ý rằng khi cô thấy Cố Doanh Chu thì ánh mắt chợt sáng rực lên trong chớp mắt. Cô dặn dò Cẩu Đản một tiếng cầm một hộp kem chạy về phía đối diện.
Trong mắt Cố Doanh Chu, cô gái nhỏ xinh tươi rạng rỡ đang chạy về phía , ánh nắng sớm mai chiếu khuôn mặt nhỏ như hoa như ngọc của Lâm Đường khiến cô như bước từ trong ánh sáng, đôi mắt sáng xinh hút hồn. Trong nháy mắt, tim đập thình thịch như điên.
"Cố đồng chí!" Giọng thanh thúy của cô gái nhỏ vang lên bên tai.
Cố Doanh Chu nhếch môi, cất giọng trầm thấp chào ,"Lâm đồng chí." Ba chữ vốn dĩ phổ thông bình thường trong miệng khiến vành tai khác kìm mà đỏ lên.
Lâm Đường mặt đổi sắc đưa kem hộp trong tay qua,"Cố đồng chí, mời ăn kem hộp nha!" Còn tới giữa trưa nên thời tiết cũng nóng đến mức kem lấy chảy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-483.html.]
Cô hộp kem đang tỏa khí lạnh , những ngón tay thon dài trắng nõn như ngọc trông còn mềm mại hơn cả hộp kem trong trong tay nữa.
TBC
"Cố đồng chí?" Lâm Đường lắc lắc tay, vẻ mặt kinh ngạc,"Mau nhận chứ, thất thần gì ?"
Cố Doanh Chu hồn trong nháy mắt, giơ tay nhận lấy hộp kem, trong lòng cảm giác lạ lùng.
Lâm Đường cong mắt khẽ,"Coi như quà cảm ơn vì mang báo chí giúp ."
Lúc chuyện, cô dấu vết mà đ.á.n.h giá đàn ông mặt một lượt. Khuôn mặt tuấn mỹ lạnh lùng đeo kính, mặc áo sơ mi trắng, trông loại khí chất văn nhã bại hoại. Nếu khoé miệng còn nở nụ tà tứ nữa thì sẽ giống hệt nhân vật phản diện bệnh kiều hắc hóa trong tiểu thuyết ngôn tình.
Chậc chậc, chỉ hai chữ thôi, trai!
Cố Doanh Chu thì ngẩn , ăn một miếng kem hộp mà bình thường luôn cảm thấy chút thấp kém. Môi răng chút cảm giác rét căm căm, nhăn nhăn mày, giọng điệu lộ vẻ tán đồng: "Mới sáng sớm ăn kem hộp , dễ tiêu chảy." Bản cũng để ý rằng những lời của chút thiết mơ hồ.
Lâm Đường phát hiện điều đó, ý nơi đáy mắt lập tức tăng lên: "Là đúng, mời ăn cái khác nhé!"
Nói xong, cô mở hộp cơm trong ba lô lấy hai cái bánh bao đưa cho : "Nè, cho hai cái bánh bao đấy. Bánh bao là do tự , ăn siêu ngon luôn. Đáng tiếc là sáng hôm nay muộn quá, ngày hôm qua mới lấy khỏi nồi ăn mới ngon. cũng hết, còn nhiều cơ hội mà." Nói xong câu cuối cùng, đáy mắt Lâm Đường hiện lên chút thâm ý.