Cố Doanh Chu cô thì hồn, vội vàng rút tay thả lỏng hai bên sườn. Anh mất tự nhiên mà ho khan vài tiếng, hai bên tai đều đỏ ửng lên: "Khụ khụ... Xin cô."
Khi ho khan, nắm c.h.ặ.t nắm tay đặt ở môi mỏng, một mùi hương thơm ngọt theo đó đ.á.n.h úp trong xoang mũi. Người đàn ông bỗng nhiên ngẩn , vội vàng buông tay xuống.
Bóng đêm m.ô.n.g lung, ánh trăng đầu mùa hạ sáng trong. Ánh trăng thấm lạnh xuyên qua mấy chạc cây chiếu lên hai tạo hai bóng kéo dài mặt đất. Không khí bỗng nhiên an tĩnh , dường như chút hổ đang lan tràn quanh bốn phía.
Dưới ánh trăng, Lâm Đường thấy hai bên tai Cố Doanh Chu đều đỏ ửng lên, cô chớp chớp mắt vài cái đầy kinh ngạc. À há?
Cố đồng chí đây là thẹn thùng đúng ?! Chỉ bởi vì cẩn thận cô kéo tay thôi ? Chuyện cũng quá là... đáng yêu mà!!
Ánh mắt của Lâm Đường nhẹ nhàng lóe lên, cô chắp tay lưng cúi tiến lên, giọng điệu đầy ý : "Cố đồng chí, đang thẹn thùng đấy ?"
Rầm rầm rầm ——
Trong óc dường như tiếng sấm nổ vang. Đầu óc giờ vốn thản nhiên bình tĩnh của Cố Doanh Chu cực kỳ hỗn loạn, hơn nửa ngày mới cất tiếng khàn khàn: "... Lâm đồng chí."
Sau một lúc lâu mới miễn cưỡng đè nén những gợn sóng trong lòng , trầm giọng : "Đã còn sớm nữa , đưa em về nhà nhé."
Sắc mặt trầm vững vàng như đang cực kỳ bình tĩnh, thế nhưng kỳ thì thể thấy màu hồng hai bên tai lan xuống tới tận cổ.
Lâm Đường khẽ một tiếng, trêu đùa: "Hả? Cố đồng chí đưa em về nhà ?" Nói xong, đợi Cố Doanh Chu gì, cô tiếp tục : "Được, chúng thôi!"
Cố Doanh Chu thấy cuối cùng cũng nhắc đến chủ đề nữa, thì trong lòng thở phào nhẹ nhõm một .
Từ nhỏ đến lớn, tâm trạng của còn bao giờ căng thẳng như lúc .
Thông thường đều là khiến khác tim đập tăng tốc, huyết áp tăng vọt, nhưng hôm nay đảo ngược.
Trong lòng đàn ông vô cùng bối rối, im lặng gì.
khuôn mặt đó vẫn vô cùng trai tuấn.
Giống như ánh trăng say lòng .
Lâm Đường liếc về phía Cố Doanh Chu một cái đột nhiên : "Đồng chí Cố, em chuyện với ."
Màn đêm buông xuống, ánh đèn đường mờ ảo.
Người đường cũng thưa thớt.
Cố doanh thuyền tim đập gia tốc, tâm bỗng chốc huyền lên.
Trái tim của Cố Doanh Chu đập nhanh hơn, trong lòng bỗng chốc cảm thấy vô cùng căng thẳng.
Giọng chút trầm trầm khàn khàn : "Em chuyện gì?"
TBC
Đôi mắt đen sâu thẳm về phía con đường phía , dám về phía cô gái nhỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-490.html.]
Anh nhận thấy rằng khi mặt đồng chí Lâm, chức năng của trái tim liên tục suy sụp.
Bước chân Lâm Đường dừng , giọng ngọt ngào : "Muốn cùng yêu! Anh đồng ý ?"
Thân thể Cố Doanh Chu lập tức cứng đờ .
Một luồng nhiệt truyền lên tai, giống như một dòng điện chạy dọc khắp cả
Làm, yêu?!
Hầu kết của đàn ông như viên ngọc nhẹ nhàng lên xuống.
Phải mất một lúc lâu.
Sắc mặt bình tĩnh : "Anh ham mê phạm tội."
Không hứng thú tìm yêu.
Cho dù tìm yêu, thì cũng sẽ tìm một cô bé trưởng thành để yêu đương.
Đây là đang phạm tội ?
Nói xong, lông mày của Cố Doanh Chu nhíu c.h.ặ.t về phía Lâm Đường, biểu cảm khuôn mặt lạnh lùng mang theo mấy phần đồng ý, ngập ngừng : "Em vẫn còn nhỏ! Chuyện tìm yêu thì để hãy , bây giờ nghĩ đến chuyện vẫn còn sớm."
Vẫn còn là cô gái nhỏ , cái gì là yêu đương?
Có ý nghĩa của chuyện tìm yêu là cái gì ...
Nhỏ?
Lâm Đường theo bản năng xuống n.g.ự.c của một cái.
Ai nhỏ?
Mặc dù hình cô chút mảnh mai, nhưng cái nên vẫn nhé.
Nghĩ như , ánh mắt về phía Cố Doanh Chu hiện lên một chút chê bai và u oán.
Không thì thôi.
Sao còn thăng cấp thành công kích thể chứ.
Khóe mắt Cố Doanh Chu vẫn luôn chú ý đến phản ứng của cô gái nhỏ.
Nhìn thấy phản ứng của cô nhóc, ánh mắt giống như kim châm, vội vàng nghiêng đầu .