Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nơi hàng năm băng tuyết bao phủ, của tám chín phần mười chiến sĩ đều những vết thương lớn thì nhỏ do giá rét. Trên mặt, tay, hai vành tai và cả chân của Lâm Vệ Quốc đều vết thương do giá rét. Hai bàn tay đều nứt nẻ như vỏ cây, chỉ cần độ ấm thời thiết cao một chút thì sẽ vô cùng khó chịu và ngứa ngáy.
Anh t.h.u.ố.c mỡ trị vết thương một chút. Màu sắc trắng thuần, dính dính, mùi hương chút thơm, qua trông như kem bảo vệ da mà phụ nữ dùng. Lâm Vệ Quốc là một đàn ông nên cũng chú ý đến những việc mà trực tiếp quét một chút t.h.u.ố.c bôi lên tay. Bàn tay vốn ngứa đau tăng thêm chút mát lạnh, chỉ trong giây lát thì bàn tay trái bôi t.h.u.ố.c cảm giác vô cùng thoải mái.
Tề Hàng thấy thì thò đầu qua nữa, l.i.ế.m l.i.ế.m nước mì còn sót môi hỏi: "Vệ Quốc , đây là t.h.u.ố.c mỡ trị vết thương do giá rét đấy ? Dùng ? Có cần các em bôi thử để kiểm tra hiệu quả giúp ?"
Lâm Vệ Quốc liếc mắt lườm một cái, thả hộp t.h.u.ố.c mỡ lên bàn : "Muốn bôi thì cứ thẳng trực tiếp bôi , học mấy cái trò vòng vo ở thế?"
Đám Tề Hàng: (ó-ò) Quá đáng ! Đây rõ ràng là đang bắt nạt bọn họ ai gửi đồ cho mà...
Lâm Vệ Quốc xong thì dậy ngoài ký túc xá.
Tề Hàng bao hàng tạo nên sóng to gió lớn trong lòng nên theo mà còn dặn dò những khác: "Để cho Vệ Quốc yên lặng một ."
Vừa dặn dò một câu đầy tri kỷ xong thì một thanh niên cao to khác gãi gãi đầu hỏi: "Doanh trưởng cũng nhớ nhà hả? Hề hề..."
Người cao hơn một mét chín mươi, bả vai dài rộng mà đầu cũng lớn, im tại chỗ trông như một ngọn núi cao. Nếu mà béo thêm chút nữa thì sẽ giống hệt như một con tinh tinh bự.
Mặt mày Tề Hàng tối sầm , nhón chân lên đ.á.n.h một cái lên đầu : "Có ăn hả? Cậu cho rằng doanh trưởng của là đầu gỗ ?" Là thì đều sẽ nhớ nhà, thể nhớ ?
Thanh niên to con phản ứng chút nào, ngơ ngác mà ồ một tiếng tiếp tục : "Mì ăn liền thực sự là ngon quá mất! Không liệu doanh trưởng đồng ý cho chúng nếm thử thêm nữa nhỉ?"
Lời của thanh niên to con dứt thì những khác đều mang vẻ mặt khinh bỉ về phía . Còn ăn thêm nữa cơ ? Vừa nãy ai là một ngụm uống hết sạch bát nước mì thế? Quả thực là tổ chức kỷ luật mà!!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-534.html.]
Lâm Vệ Quốc bên ngoài ký túc xá, về phương hướng bên ngoài, đôi mắt nghiêm túc kiên nghị ửng đỏ, im thật lâu gì. Không qua bao lâu, hướng về phía quê nhà nghiêm túc giơ tay lên chào.
Cả nhà, chờ con về nhé...
Vừa mới buông tay xuống thì một tiếng kêu dồn dập vang lên: "... Tít tít tít tít, tít tít tít..."
Biểu tình của Lâm Vệ Quốc chợt nghiêm túc hơn, nhanh như một cơn gió mà chạy về phía tiếng báo hiệu .
Các binh lính đang đùa trong ký túc xá cũng đắn hơn hẳn trong nháy mắt, nhanh ch.óng dậy chạy ngoài: "Doanh trưởng, địch tập kích !"
-
Sau khi gia đình Lâm Đường chuyển nhà mới, đại đội Song Sơn nghênh đón mấy nhân viên sửa điện do công xã phái tới.
Trong thôn sắp mở điện !
Mấy nhân viên sửa điện của công xã bận rộn việc vài ngày, cuối cùng cũng tới ngày mở điện.
Hôm nay đúng lúc là thứ bảy, mấy ở bên ngoài như Lâm Đường đều về trong thôn.
Tám giờ tối, trong thôn đều chạy tới sân phơi lúa để cùng chờ đợi để chứng kiến thời khắc mở điện.
TBC