Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 536

Cập nhật lúc: 2026-01-24 03:52:36
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ông cho rằng đang chơi Hoa quả phụ mất tiền nhưng thật đang dần phá hỏng gia đình của ông , chiếm lợi của ông mà trong lòng chắc còn mắng ông một câu đồ ngu xuẩn.

Cả đời ngắn ngủi như , giữ khuôn phép hơn ? Sao cứ loại chuyện gì?

"Ưm..." Hoa quả phụ cánh tay của Trần Giải Phóng siết c.h.ặ.t đến mức thở nổi, nhẹ nhàng mà giãy giụa kêu lên: "Anh Giải Phóng, buông em một chút ..." Ngoài miệng như nhưng cánh tay ôm lấy đàn ông vẫn lỏng chút nào, ông tiếp tục là dừng nữa.

Hô hấp của Trần Giải Phóng càng trở nên nặng nề hơn: "Không buông ! Em đừng nhúc nhích, thời gian hạn, chúng tốc chiến tốc thắng ."

Lâm Đường dùng một tay che hai tai tàn phá , tay còn thì nhặt một viên gạch vỡ lên. Cô nhẩm tính toán cách trong lòng ném về phía phát âm thanh. Viên gạch rời khỏi tay, cô nhanh ch.óng xoay nhảy nhót rời .

' Bốp ' một tiếng ——

TBC

Trần Giải Phóng mới cởi quần ngoài thì viên gạch đập gáy ông . Ông kêu lên đầy đau đớn: "Ai da, đầu của yêm!" Vừa kinh sợ đau đớn, ông trực tiếp dọa đến mềm.

gáy quá đau nên ông nhanh ch.óng hất viên gạch . Viên gạch nữa rơi xuống, rơi trúng lên mặt của Hoa quả phụ, đúng chỗ mũi và miệng: "Ối!!!"

Mũi và miệng của Hoa quả phụ đau đến mức chua xót, hai dòng m.á.u lập tức chảy từ hai bên lỗ mũi, trong miệng cũng chút mùi m.á.u tươi. Bà ấp úng kêu: "Đau quá mất..."

Hoa quả phụ mới há mồm chuyện thì trong miệng lập tức rơi vài cái răng. Đang lúc tối lửa tắt đèn nên Hoa quả phụ thấy mấy cái răng rơi của , thế nhưng bà vẫn nhận thấy rõ ràng rằng hàm răng cửa phía của trống trơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-536.html.]

Trần Giải Phóng ôm đầu, lo sợ yên mà dậy cẩn thận quanh bốn phía: "Vừa nãy chắc hẳn là qua, em mau chạy về nhà dọn dẹp một chút !" Nói xong, ông nương theo ánh trăng mờ nhạt mà chạy mất, ngay cả việc đang mất m.á.u đến choáng váng cũng ông xem nhẹ theo bản năng.

Hoa quả phụ: Cái thứ đàn ông ch.ó má ! Lúc cởi quần thì luôn mồm gọi bảo bối với cục cực, khi gặp chuyện thì chạy còn nhanh hơn cả thỏ.

Dù trong lòng đang điên cuồng oán trách nhưng Hoa quả phụ vẫn nhanh ch.óng sửa sang quần áo rời khỏi chỗ . Bà cũng sợ khác thấy. Vốn dĩ thanh danh của bà ở trong thôn , thể để nó càng hơn .

Lâm Đường rằng viên gạch mà cô tiện tay ném bừa kinh động đến đôi uyên ương vô liêm sỉ . Sau khi lấy t.h.u.ố.c chống muỗi, cô thong dong trở lai sân phơi lúa.

Lúc đến bên ngoài sân phơi lúa, Lâm Đường đụng Dương Xuân Phương trông tiều tụy hơn nhiều.

Từ khi tin tức Lưu Quốc Huy bắt truyền tới trong thôn, Dương Xuân Phương tới cầu xin nhà họ Lâm từ chối thì bà bắt đầu hận c.h.ế.t nhà họ Lâm. Trong đó, Lâm Đường nhận đa sự thù hằn của bà .

Nhìn thấy Lâm Đường, Dương Xuân Phương khó tránh khỏi châm chọc một hai câu: " sẽ chống mắt lên xem cô thể kiêu ngạo đến lúc nào!! Đi đêm lắm sẽ ngày gặp ma!"

Lâm Đường đồng tình gật gật đầu, tủm tỉm : "Thím Dương đúng, cái loại cả ngày chỉ tính kế hại cuối cùng sẽ mua dây buộc , gieo gió gặt bão cả thôi."

Nói xong, cô bổ thêm một đao: "Ôi, Lưu Quốc Huy chính là loại như ? Nhớ thương công việc của khác mà liên lụy cả , còn cẩn thận khiến tiền án nữa chứ. Ai da, đáng tiếc quá mất!"

 

Loading...