Nói tới đây cô đổi giọng, giọng điệu dường như chút bất đắc dĩ: " cháu thì giống như ! Chưa đến việc cháu sẽ gặp xui xẻo, cho dù cháu xui xẻo nữa thì nhà cháu cũng còn nhiều công nhân như cơ mà, chung quy là cháu sẽ c.h.ế.t đói ."
Dương Xuân Phương chọc tức đến mức đôi mắt bốc lửa, hận thể lên cao nát mặt Lâm Đường. Bà phát hiện từ con trai từ hôn với con nhóc láo toét thì nhà họ Lâm phát triển ngừng, còn nhà bà thì dần dần xuống dốc. Dương Xuân Phương cảm thấy là Lâm Đường đúng là đồ yêu tinh chuyên hút vận may của nhà bà .
Lâm Đường đối diện với đôi mắt tràn đầy oán hận của Dương Xuân Phương thì trong lòng càng thêm hăng hái, bộ tịch mà vỗ vỗ trán : "Ui da, xem cháu , chuyện gì cơ chứ? Việc một vị trí công tác đối với cháu là đơn giản, thế nhưng đối nhà thím mà thì hình như khó khăn đó."
"Không nữa, cháu đang đợi cháu . Cháu đây, chào thím Dương ạ." Nói xong lời , Lâm Đường nhẹ nhàng về phía nhà họ Lâm.
Dương Xuân Phương Lâm Đường chọc cho tức đến mức điên cả đầu, khó chịu đến mức suýt tắt thở.
Mầm Thúy Thúy thấy chồng độc ác Lâm Đường châm chọc đến mức nên lời thì trong lòng quả thực thật to.
Sau khi chia nhà thì chị và bà chồng độc ác còn chẳng thèm khách khí với gì nữa. Mầm Thúy Thúy giơ tay lên che hai tai của con trai , nặng nhẹ mà đ.â.m thêm một câu: "Lâm Đường cũng sai, nhà họ Lưu thể sánh nổi với nhà họ Lâm từ lâu . Có chút mà, mắt mù rõ tình hình hiện tại mà cứ ảo tưởng về phong cảnh lúc mãi."
Lúc Lưu Quốc Huy là ăn cơm nhà nước duy nhất trong bộ đại đội, đám nhà họ Lưu đều vênh váo khoe khoang đến tận trời. Hiện tại công tác còn, cũng bắt Cục Cảnh Sát, còn cái gì để so đo nữa? Sống an thành thật hơn ?
Mầm Thúy Thúy châm chọc xong thì lôi kéo chồng con nhà mất, cho chồng quan hệ gì với nhà họ Lưu nữa. Nhà họ Lâm đang lên như diều gặp gió, chỉ đồ ngu mới đối nghịch với bọn họ thôi!
TBC
Dương Xuân Phương thấy ngay cả con dâu nhà cũng ở phía thì đôi mắt đau xót, suýt chút nữa là rơi lệ. Tất cả đều đối nghịch với bà hết!!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-537.html.]
Lâm Đường đến bên cạnh nhà , cầm lấy bình phun t.h.u.ố.c chống muỗi phun cho cha , trai chị dâu và cả mấy đứa nhỏ trong nhà.
Nữu Nữu ngửi thấy t.h.u.ố.c chống muỗi mùi thơm ngào ngạt thì ánh mắt sáng lên, nghiêng đầu ,"Cô nhỏ ơi, thơm quá !" Ánh mắt cô bé chằm chằm bình phun trong tay Lâm Đường, qua yêu thích.
Cẩu Đản cũng tò mò đối với thứ trong tay cô nhỏ của , vì thế bốn đôi mắt trong suốt đều chằm chằm Lâm Đường.
Ai thể cưỡng nổi mấy ánh mắt non nớt long lanh cơ chứ? Lòng Lâm Đường mềm nhũn, đưa bình phun t.h.u.ố.c cho Cẩu Đản,"Muốn thì cho các con đó, đừng phun mắt khác là ."
Bốn đứa nhỏ vui vẻ cầm lấy cái bình, cảm ơn cô nhỏ tìm bạn bè trong thôn để chơi.
Thời gian yên lặng trôi , nhanh hơn 9 giờ.
Một đàn ông tính tình kiên nhẫn nhịn nổi nữa mà bắt đầu qua : "Không là 9 giờ sẽ mở điện ? Bây giờ hơn 9 giờ , vẫn mở điện thế?" Không là quên đấy chứ?
"Mở điện khó lắm ? Hay là hôm nay mở ?" Một khác trong thôn khẩn trương đến mức siết c.h.ặ.t t.a.y.
Lâm Phúc cũng đang chờ ở sân phơi lúa, thì khẽ nhíu mày trấn an: "Chờ một chút ."