Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 544

Cập nhật lúc: 2026-01-24 03:52:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vương Chiêu Đệ ghen ghét đến chịu , hai chân bỗng nhiên trở nên khoẻ mạnh lực hơn. Cô nhanh ch.óng trong huyện, quyết tâm dạy cho Lâm Đường một bài học nhớ đời.

Lâm Đường đạp xe tới nhà ở trong huyện, dắt xe đạp dựng ở ngoài sân: "Chị dâu cả ơi, đêm nay chị về nhà ngủ ạ?"

Ninh Hân Nhu gật gật đầu,"Ừm, nếu chị mà ở nhà nữa thì hai nhóc Đản nhà chị sẽ leo lên nóc nhà lật ngói mất."

Khoảng thời gian trong nhà bận xây nhà mới nên chị và Đường Đường thường xuyên về nhà, Cẩu Đản và Xú Đản đều chơi đến điên luôn. Nghĩ đến ngày đầu tiên trở về thấy hai con khỉ bùn bẩn thịu, Ninh Hân Nhu xoa xoa lông mày. Thanh Sơn cũng thật là, cứ dung túng hai đứa nhỏ mãi!

Lâm Thanh Sơn ấm ức: "..." Không em là đừng ngăn cản sự tự do của bọn nhỏ ?

Lâm Đường thở dài: "Chị về nhà ngủ, chị Hiểu Tĩnh cũng dọn ký túc xá, nơi chỉ còn thừa một em." Lúc hai mới bắt đầu tiến ở thì cô quen cho lắm, bây giờ hai bỗng nhiên dọn thì quen.

Ninh Hân Nhu cũng nỡ để cô ở nơi một , vì thế lên tiếng đề nghị: "Hay là em cũng trở về nhà ngủ ?" Phòng ở trong nhà rộng rãi mới mẻ xe đạp, Thanh Sơn đón một là đón mà đón hai cũng là đón, dọn về nhà còn thể tiết kiệm tiền thuê nữa.

Lâm Đường qua suốt ngày nên : "Em thì dọn về , dù một tuần trở về một , về nhiều cũng cực lắm."

Ninh Hân Nhu ngẫm thì cảm thấy cũng đúng,"Cũng đúng."

Nói xong, chị bất đắc dĩ bổ sung thêm: "Vậy em tự nấu cơm ăn ."

Lúc chị ở chỗ thì đều là chị nấu cơm chứ cần Đường Đường động tay, tự nhiên ai nấu cơm chỉ sợ là Đường Đường sẽ quen.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-544.html.]

TBC

Lâm Đường nghĩ đến cuốn《 Sách dạy nấu ăn 》mấy hôm rút trúng trong hệ thống, cách nấu cơm, nấu thức ăn và đồ ăn nhẹ đều ở trong đầu cô hết . Bây giờ còn ai nấu cơm nữa, đúng lúc cô thể luyện tay nghề

"Em thể tự nấu ạ." Lâm Đường .

Ninh Hân Nhu nghĩ đến bữa cơm em chồng ở nhà trông vẻ khá thì cũng yên tâm hơn.

Bàn bạc xong xuôi, Ninh Hân Nhu nhanh ch.óng thu dọn đồ tới trong xưởng , Lâm Đường thấy thời gian còn sớm thì cũng khỏi nhà.

Bên , Vương Chiêu Đệ tới cửa bưu điện. Hôm nay là thứ hai nên đến gửi và nhận hàng cực kỳ đông đúc.

Vương Chiêu Đệ hàng dài gần năm mươi mét cửa bưu điện, mắt chợt tối sầm. Phải chờ nhiều như thì cô nhất định sẽ trở về muộn, đến lúc đó sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t cô mất.

mà tới thù cũng tới , Vương Chiêu Đệ đương nhiên sẽ về nữa. Cô sốt ruột đến mức đông tây liên tục, chân ngừng, trông cực kỳ khó chịu.

Người phụ nữ xếp hàng phía lập tức bất mãn lên tiếng: "Sao cô cứ qua mãi thế? Không thể an tĩnh chút ?" Việc xếp hàng vốn dĩ mệt mỏi và khó chịu, mà cô gái than đen còn mãi, bực kinh khủng.

Vương Chiêu Đệ dừng , đầu đằng . Thấy mặc một bộ quần áo sạch sẽ chỉnh tề, làn da trắng nõn, môi hồng nhuận, tay còn xách theo một cái ví sang trọng trông giống bình thường nên cô dám phản bác câu nào. Vương Chiêu Đệ úng mà đáp một tiếng, an tĩnh trong nháy mắt.

Đợi gần một tiếng, cuối cùng cũng đến lượt Vương Chiêu Đệ. Cô nhỏ giọng : "Yêm gọi điện thoại."

Nhân viên quầy một cái, hỏi: "Số điện thoại là bao nhiêu?" Rất hiếm khi thấy ăn mặc cũ nát như tới gọi điện thoại.

 

Loading...