Tuy lúc vẫn còn yên bình, thế nhưng với sự hiểu của bà trong thời gian thì Lâm Đường giống loại ngậm bồ hòn, khi lưng còn đang chuẩn tung chiêu lớn chứ.
Lại chờ thêm mấy ngày nữa , nếu đợi nữa thì bọn họ tay .
Tưởng Trung Đình là thể lời khuyên bảo. Ông gật gật đầu, : "Vậy chờ thêm mấy ngày nữa nhé? Nếu cô bé còn hành động thì sẽ tự tay động thủ." Nghĩ đến những việc sắp xếp, Tưởng Trung Đình kích động thôi.
-
Cùng thời gian đó, nhà họ Lâm ở trong huyện.
Ngoài sân bậy đèn sáng ngời như ban ngày, các loại linh kiện và công cụ hỗn độn hoa cả mắt đang đặt trong một cái túi lớn trong suốt.
Mấy thứ là do Lâm Đường tới trong xưởng, trạm thu hồi phế phẩm, cửa hàng quốc doanh... để tìm, nơi nào thể tìm đều tới hết.
Ninh Hân Nhu và Lâm Hiểu Tĩnh cũng đều việc .
Sau cho dù máy móc trong xưởng tương ác ý chú ý tới thì cũng lý do để thoái thác. Mỗi một bước đều lý do giải thích hợp lý.
Lâm Đường đối chiếu danh sách linh kiện từ nhanh ch.óng so sánh với đống linh kiện bàn, một khi phát hiện thiếu thì lập tức đổi trong gian hệ thống đó lấy .
Mười phút , cô đặt một đống linh kiện lớn lên bàn bắt đầu lắp ráp. Thứ nhất là bản thiết kế ở trong đầu cô, thứ hai là đây cô từng rút trúng kỹ năng chế tạo máy móc trung cấp nên những máy móc đơn giản đối với cô mà thì cũng khó. Chỉ là lắp ráp ba cái máy sát trùng, máy lạnh và máy hong gió cho nên tốn ít thời gian.
Sau khi lắp ráp xong xuôi, Lâm Đường cất đống máy móc trong góc nhà tùy tiện dùng tấm nhựa che coi như bảo quản tạm thời. Máy móc lắp ráp xong, chỉ chờ ba trở nữa thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-548.html.]
Thấy còn dư chút thời gian nên Lâm Đường trong bếp. Cô định học phương pháp nấu ăn để nướng một ít bánh kem, ngày mai sẽ ăn sớm một chút.
Bóng đêm tối đen như nước, ánh đèn trong phòng bếp sáng tỏ. Không qua bao lâu, một mùi hương thơm phức ngọt ngào tỏa trong khí và ngừng lan xung quanh khiến vài ngay cả trong mơ cũng cảm thấy ngọt ngào.
Lâm Đường ngửi thử mùi hương , khóe miệng khẽ cong lên. Cắn thử một miếng, hề ngọt sắc mà thơm mềm. Nói khoa trương chút nào, bánh còn ngon hơn bánh kem nhỏ mua trong cửa hàng hệ thống nữa.
Khuyết điểm duy nhất là bề dàng của nó khó coi một chút tí xíu, mấy cái bánh lớn nhỏ đều . Đối với những mắc chứng ám ảnh cưỡng chế thì chỗ bánh thoải mái chút nào.
Nghĩ nghĩ một lúc, Lâm Đường lấy một cái cái túi nhỏ chọn vai cái bánh nhỏ hình thức tồi bỏ trong.
Ngày hôm , chân trời xuất hiện tầng tầng lớp lớp mây đen, vẻ như là trời sắp mưa.
Tay trái của Lâm Đường cầm một cái ô to màu đen, tay cầm theo túi bánh kem .
Bầu trời u ám tối tăm khiến sắc mắt của đường trông như màu đất, làn da cô trắng trong hồng hào mềm mại nên đường trông như một bức tranh phong cảnh xinh .
Cố Doanh Chu thấy cô thì thần sắc tự nhiên, giống như cũng cảm thấy ngoài ý chút nào. Thế nhưng bước chân nhanh hơn một chút, con ngươi đen nhánh thâm thúy cũng sáng ngời lên: "Lâm đồng chí!"
Lâm Đường dừng chân, đầu chào hỏi: "Cố đồng chí, gặp mặt , em còn đang định tìm đây!"
"Tìm ?" Trong lòng Cố Doanh Chu như một chiếc lông chim khẽ quét qua, một loại cảm giác nên lời qua da thịt xuyên thấu trong lòng.
"Có chuyện gì ?" Khóe miệng của nhếch lên. Không đợi Lâm Đường trả lời, Cố Doanh Chu tiếp tục : " việc ở xưởng máy móc đường Tân Ninh, nếu em việc gì thì cứ trực tiếp tới tìm ."
TBC