Lâm Đường sửng sốt,"..." Mời ăn cơm đấy, thể dụng tâm một chút hả?
Cô dở dở : "Vậy thì chút quá tùy tiện ! Đến lúc đó tới nhà em , đúng lúc em mới học nấu ăn xong, thể giúp em nếm thử đồ ăn."
Đề tài dần dần chuyển đổi, cặp đôi mới xác định quan hệ chuyện yêu đương mà đến dầu muối tương dấm nhưng hai cũng cảm thấy gì đúng.
Lông mày Cố Doanh Chu nhíu một chút: "Em tự ? Không cần phiền toái như , tùy tiện ăn ở bên ngoài là ." Đây là đầu tiên bạn gái nấu cơm cho ăn, mang theo bóng đèn cái gì?
Người nào đó của tổ điều tra vất vả tới tận đây oa oa thành tiếng. Thao tác thực sự đúng là Cố sư mà!!
Con ngươi xinh của Lâm Đường đảo nhẹ, giọng ngọt mềm: "Nếu là quá thiết thì ăn bên ngoài cũng , nhưng nếu là bạn của , hơn nữa còn là bạn bè giúp đỡ thì thể qua loa lấy lệ như !" Đặc biệt là đó giúp đỡ cô nên càng chu đáo về lễ nghĩa một chút.
TBC
Cố Doanh Chu đôi mắt lấp lánh nước của cô gái nhỏ khiến trong lòng như sợi lông chim quét nhẹ qua, chờ đến khi hồn thì gật đầu .
Lâm Đường lòng mà cong cong mắt: "Anh đồng ý ? Vậy đến lúc đó việc mời sẽ giao cho nha!" Từ ' nha ' đáng yêu ngọt ngào, thực sự là khiến trái tim cứng rắn của lập tức mềm như làn gió mát mùa hè.
Giọng khàn khàn trầm thấp của Cố Doanh Chu chậm rãi vang lên: "... Ừm."
Nói chuyện một lúc, hai đến nơi Lâm Đường việc
"Đây là đầu tiên em cảm thấy con đường quá ngắn." Cặp mắt xinh của Lâm Đường yên lặng về phía Cố Doanh Chu, nhẹ giọng . Cô luôn luôn thích giấu cảm xúc trong lòng, cái gì thì sẽ cái gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-574.html.]
Thế nhưng, bạn gái nhỏ trắng như khiến vành tai bình thường trở của Cố Doanh Chu lập tức đỏ lên, tim đập ' thình thịch ' loạn lên.
Nhớ tới tới bệnh viện đo điện tâm đồ, bác sĩ nguyên nhân hung hăng nhạo một phen thì nhiệt độ ở vành tai của đàn ông lan xuống tận cổ.
Đã một kinh nghiệm, Cố Doanh Chu cho rằng phản ứng là do vấn đề thể nữa, rõ ràng là sớm ý đồ xa. Cũng là do cô gái mặt là thỏ trắng nhỏ nhưng thực tế là hồ ly nhỏ mê hoặc.
"Ngày tháng vẫn còn dài." Đôi mắt thâm thúy của Cố Doanh Chu mang theo ý .
Vừa mới dứt lời, một thanh niên chạy tới từ cổng lớn ngừng mặt cặp đôi mới lò. Thanh niên liếc Cố Doanh Chu một cái suy đoán quan hệ giữa và Lâm cán bộ ánh mắt mang theo sự tìm tòi nghiên cứu mờ mịt. Lâm cán bộ xinh năng lực nên đám thanh niên trai tráng trong xưởng đều nhớ thương cô. Cũng thể để một ngoài ngấp nghé !
Sự cảnh cảnh giác xẹt qua trong mắt thanh niên Cố Doanh Chu thấy rõ nên ngay ý đồ gì. Đáy mắt xẹt qua chút tăm tối, ý nơi khóe miệng trở nên nhạt bớt.
Thanh niên nhanh ch.óng thu hồi tầm mắt về phía Lâm Đường, giọng chút vội vàng,"Lâm cán bộ, nhà cô tới đây tìm cô, họ đều đang ở cổng lớn hết ." Trông họ giống mới đến chút nào. Tận mười mấy đó! Không thể , nhà của Lâm cán bộ nhiều ghê luôn.
Lâm Đường thì ngẩn trong chớp mắt, đó nhanh ch.óng : " , cảm ơn đồng chí." Nói xong, cô và Cố Doanh Chu vội về phía cổng lớn.
Thanh niên hai bóng một cao lớn một nhỏ xinh đang dần dần xa, cảm giác trong lòng thực sự phức tạp. Bỗng nhiên cảm thấy... đóa hoa của xưởng bọn họ khác hái mất .
Lâm Đường và Cố Doanh Chu tới cổng lớn của xưởng dệt may.