Cả nhà nhà chú hai đúng là thắt lưng buộc bụng, tích cóp học phí để cung cấp cho Đường Đường học.
Kết quả bây giờ...
Nói nữa thì đúng là khiến cho giận dữ ngút trời mà!
Đối với câu hỏi của Lý Tú Lệ, Lâm Đường đúng là nghĩ gì.
Cô ở phía lưng thao túng dư luận, của tổ kiểm tra cũng đồng chí Cố gọi tới.
Việc cũng phía xử lý những đó, cô chỉ cần thành thật xem diễn là .
Quá mức loi choi thì đối với cũng chẳng chỗ gì !
"Chuyện gì cũng cần , chỉ cần chờ là ." Lâm Đường .
Nếu của tổ kiểm tra, lẽ cô sẽ thêm một vài hành động nữa.
bây giờ thì cần thiết nữa!
Người nhà họ Lâm nóng nảy.
"Đường Đường, em khác uy h.i.ế.p ?" Chu Mai trợn tròn đôi mắt.
Lâm Thanh Thủy: "..." Mạch não của vợ vẫn thần kỳ như một.
Lâm Đường dở dở .
Khoé mắt thấy Cố Doanh Chu đang ở nơi cách đó mấy mét, một gầy chạy đến mặt , gì đó.
Tiếp đó, đàn ông dùng ngón tay chỉ về phía cô đang bên .
Sau đó rời ngay.
Người gầy thì ở tại chỗ.
Chờ khi bóng dáng Cố Doanh Chu biến mất, mới chạy đến mặt nhà họ Lâm.
Đôi mắt nhỏ xoay vòng vòng, thông minh nhanh nhẹn.
"Là đồng chí Lâm Đường ? Có nhờ với cô rằng, của tổ kiểm tra đang đến nhà họ Hạ."
Dứt lời, đợi nhà họ Lâm phản ứng, cũng đầu mà chạy thẳng.
Lâm Phúc kinh ngạc: "Câu ý gì?"
Chẳng lẽ...
Khóe miệng Lâm Đường cong lên: "Chúng xem sẽ ."
TBC
Đầu tiên về văn phòng tìm chủ nhiệm xin nghỉ một giờ, đó cô và nhà cùng đến nhà họ Hạ.
Nhà họ Hạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-576.html.]
Hạ Như tắm rửa xong , sô pha ăn đồ ăn vặt, radio.
Ngày tháng trôi qua quá mức sung sướng.
Đột nhiên, cửa phòng mở từ bên ngoài.
Đổng Tiểu Liên mới xong ca đêm trở về.
Đẩy cửa thấy Hạ Như sô pha thì cảm thấy ngạc nhiên.
"Như Như, con về ?" Người phụ nữ nhíu mày: "Ở trường nghỉ ?"
Ngay lập tức Hạ Như hết ăn, trề môi.
"Con xin nghỉ."
Cô vẻ ấm ức, Đổng Tiểu Liên an ủi .
Ai ngờ.
Lông mày Đổng Tiểu Liên nhíu càng c.h.ặ.t hơn.
"Xin nghỉ? Vì xin nghỉ? Việc học của con bây giờ? Thi xong ? Học kỳ cuối cùng , con mà xin nghỉ thì nhỡ đến lúc đó lấy bằng nghiệp thì bây giờ?"
Hạ Như thấy bà hỏi dồn dập, sắc mặt cũng trở nên khó coi.
"Mẹ phiền hả? hỏi nhiều như , đúng là thể ở cái nhà nữa mà, con ngoài dạo đây."
Nói xong, cô mở cửa phòng , tính ngoài tìm đến sân trượt băng chơi một lúc.
Vừa mở cửa, suýt chút nữa đụng Hạ Chí Hào đang bước nhà.
" y da! Con gái hả, con gấp gáp như thế? Vừa trở về cần ngủ một lát ?" ông duỗi tay đỡ lấy con gái, dịu dàng .
Hạ Như thấy ba của cô , vẻ mặt hưng phấn thôi.
Ngay cả lực hấp dẫn của trượt băng cũng lớn như .
"Ba ba, chuyện giải quyết thế nào ? Con thể về trường học ? Còn Lâm Đường thì , ba tính đối phó với cô như thế nào ..."
Cô hưng phấn hỏi, hề chú ý đến vẻ mặt Hạ Chí Hào đang tự nhiên.
Lần ngoài tìm hỗ trợ, phía thể nương nhờ cũng thấy mặt bất kỳ nào cả.
Trong lòng Hạ Chí Hào lạnh lẽo, lặng lẽ ghi tên những đó một quyển sổ nhỏ.
Chờ đến khi ông thể vượt qua một kiếp , một cũng đừng nghĩ chạy thoát!
Hạ Như nhận thấy ba cô đang im lặng, hưng phấn tan , yên lặng về phía Hạ Chí Hào.
"Ba ba, ba đừng là ba thu phục đó nha?" cô vô cùng bất mãn mà .
"Ba nhanh tìm , giúp con giải quyết chuyện , thì con sợ sẽ tham gia kỳ thi cuối kỳ."