" cũng hai đồng chí giúp gì cho em gái , nhưng mà nếu Đường Đường như , thì nghĩa là chuyện là chuyện vô cùng khó giải quyết."
"Cảm ơn hai đồng chí, Lâm Thanh Mộc mời hai một chén, chuyện gì cần giúp đỡ, đảm bảo sẽ hai lời lập tức giúp hai ."
Anh uống cạn chén rượu.
Mặc dù cảm thấy đàn ông tên Cố Doanh Chu ý đồ khác với em gái , nhưng mà giúp đỡ em gái , sẽ nhớ kỹ ý của .
Hình Trăn chút lạnh lùng, nhưng trong lòng cũng một mặt ngay thẳng phóng khoáng.
Anh cũng giơ chén lên, uống cạn rượu trong đó.
"Không gì, chỉ là tiện thể thôi, đồng chí Lâm cần khách sáo."
Trong lòng thầm, đều là một nhà cả.
Sau khi uống hết chén rượu, Hình Trăn cảm thấy vết thương cũ ở eo và bụng chút nóng lên.
Còn nghĩ đó là tưởng tượng của bản , nên cũng để ý lắm.
Tuy nhiên Cố Doanh Chu tinh ý nhận thấy loại rượu chút đặc biệt.
Anh sang Lâm Đường với vẻ mặt khó hiểu.
Lâm Đường chớp mắt , nở nụ ngọt ngào.
Sau đó rót thêm một chén cho .
"Đây là rượu t.h.u.ố.c, cho cơ thể. Nếu như đồng chí Cố thích, lát nữa về, em sẽ tặng cho một chai."
Hình Trăn thấy khí ngọt ngào giữa đôi vợ chồng trẻ, thì đáy mắt tràn nụ dày đặc, cảm thấy bản bỏ qua chút nào
TBC
Có thể thấy cảnh yêu đương của sư , còn ước gì thể nhiều hơn chút nữa.
Cố Doanh Chu cũng coi là ngoài, khẽ gật đầu : "Được, khiến em tốn kém ."
Về phần Lâm Đường mấy chai rượu , cũng hỏi.
"Không tốn kém gì cả, đây đều là do em tự cả." Lâm Đường .
Hình Trăn cô thì càng thêm cảm thấy khâm phục cô hơn.
Là cô gái tài năng!
Rất xứng đôi với sư của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-595.html.]
Càng nhiều chuyện để kể với mấy sư hơn.
Rượu do em dâu tự tay ủ, chỉ một nếm thử.
Vừa nghĩ đến đây thì thấy Lâm Đường tiếp: "Có cả phần của đồng chí Hình."
Hình Trăn nhanh ch.óng lấy tinh thần, khóe miệng tự chủ nhếch lên một chút.
"Vậy gửi lời cảm ơn đồng chí Lâm nhé."
Lúc trong lòng vẫn cho rằng chai rượu chỉ là chai rượu t.h.u.ố.c bình thường, càng sẽ trở thành fan trung thành của nhãn hiệu rượu t.h.u.ố.c của Lâm Đường.
Sau khi ăn tối xong, ấn tượng của Hình Trăn về Lâm Đường hơn một chút.
Là cô gái rộng lượng, xinh , nấu ăn ngon, xử sự hào phóng, năng khéo léo, với tìm cô gái như chứ?
Thành đôi với sư của , quả thật là trời sinh một cặp, đất tạo một đôi.
Nhớ mùi vị của mấy món thịt trong khoang miệng, Hình Trăn liếc về phía Lâm Thanh Mộc một cái, ánh mắt chút đáng tiếc.
Haiz, tiếc là kẻ háu ăn ở đây, nếu thể ăn uống càng thỏa thích hơn.
Anh cũng răng trong lòng Lâm Thanh Mộc cũng thích lắm.
Sau khi rời khỏi nhà họ Lâm, Hình Trăn trong miệng ngậm một que tăm, lững thững về hướng bưu điện.
Bầu trời bên ngoài tối đen.
Khi đến bưu điện, bên trong khách nào cả.
Sau khi với nhân viên một câu gọi điện thoại, đàn ông đến chỗ để điện thoại, ấn gọi điện thoại quen thuộc.
"Alo? Xin hỏi ai ?" Đầu dây bên truyền đến giọng trầm thấp của một đàn ông.
Hình Trăn thấy giọng , cả nháy mắt lên tinh thần.
Vô cùng chuẩn xác nhổ tăm xỉa răng trong thùng rác.
"Là em." Anh trả lời.
Đầu dây bên điện thoại lập tức im lặng.
Hình Trăn cũng quan tâm : "Sư , chắc chắn em đang ở đúng , em đang ở chỗ của sư ."
"Em giúp thằng nhóc đó một chút chuyện nhỏ, Doanh Chu cùng cô vợ nhỏ của nó mời em ăn tối..."