Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cao Bình lời thì trong lòng cực kỳ thoải mái, đến mức khép miệng ,"Mai Mai càng ngày càng ăn !" Không giống chỉ tức c.h.ế.t.
Chu Mai đắc ý mà nâng cằm lên, vẻ kiêu ngạo dường như sắp xuyên thấu qua xương cốt và tràn qua từng lỗ chân lông chị : "Đó là đương nhiên ạ! Đường Đường từng gần mực thì đen gần đèn thì sáng, sống cùng thế nào thì cũng sẽ trở thành như . Nhà họ Lâm chúng đang càng ngày càng lên, đương nhiên là cháu thể kéo chân ."
Mọi trong đại đội đều cạn lời. Tuy như cũng sai, thế nhưng tùy tiện như thì cứ cảm thấy chút... hổ, nhỉ?
Lý Tú Lệ cũng cảm thấy quá thích hợp nên giật giật khóe miệng. Bà nhanh ch.óng vỗ vỗ bàn tay thu hút lực chú ý của nhóm công nhân hô to: "Được , đừng tám chuyện nữa, mau việc nào! Tận một ngàn bình đấy, chúng nhanh lên để còn đưa qua cho xưởng dệt bông nữa!"
Công nhân của xưởng tương vội vàng hồn giải tán việc. Người rửa nguyên liệu thì rửa nguyên liệu, nghiền ớt cay thì nghiền ớt cay, ... Tất cả đều chăm chỉ cần mẫn việc
-
TBC
Xưởng máy móc.
Sau khi Cố Doanh Chu bận việc xong thì uyển chuyển từ chối đề nghị múc cơm hộ của bí thư Kinh Vĩ, thong dong lấy hộp cơm và một lọ tương ớt trong ngăn tủ chậm rãi nhà ăn. Kinh Vĩ ngẩn trong giây lát vội đuổi theo , hai nhanh ch.óng đến nhà ăn.
Lúc , biển trong nhà ăn mênh m.ô.n.g tấp nập. Cố Doanh Chu ngẩn trong chớp mắt, nhấp môi mỏng xếp hàng ở phía .
Kinh Vĩ thấy thì gãi gãi mặt, hỏi: "Lão đại, là cứ về văn phòng , bao giờ em lấy cơm xong thì sẽ đưa qua cho nhé?"
Cố Doanh Chu liếc mắt một cái, nhàn nhạt : "Lại gọi sai ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-606.html.]
Kinh Vĩ nhận thấy ánh mắt vui của lão đại thì theo bản năng mà thẳng lưng lên, suýt chút nữa gia tay lên chào theo thói quen. Cậu cộc lốc : "Hì hì hì, em quên mất!" Sau đó hăng hái mà hô to hai tiếng,"Xưởng trưởng!"
Cố Doanh Chu nhíu nhíu mày. Có ngay từ đầu nên kêu thằng nhóc ngốc tới đây giúp xử lý việc vặt ?!
Năng suất việc và thu nhập của xưởng máy móc nên thức ăn trong xưởng cũng phong phú, phần ăn ba món mặn một món canh ở nơi nào cũng đều tệ. Một một , đội ngũ lấy thức ăn vơi nhanh.
Cố Doanh Chu thức ăn đang tỏa nóng trong tủ kính, nhịn mà nhớ tới bạn gái nhỏ của . Không Lâm đồng chí ăn cơm nhỉ? Cái ôm chợt lóe qua trong đầu, đáy mắt của đàn ông hiện lên ý đầy dịu dàng. Chờ đến khi bận việc xong thì xem cô gái nhỏ mới !
Kinh Vĩ liếc mắt thoáng qua, thấy nụ dịu dàng mặt lão đại thì ngẩn trong chớp mắt đó ngây ngốc mà xoa xoa đôi mắt. Cái gì mà nụ dịu dàng cơ? Hoàn ! Nhất định là do lầm !
Nghĩ đến việc mới rời khỏi quân đội bao lâu mà thị lực tinh tường của tay s.ú.n.g b.ắ.n tỉa còn thì Kinh Vĩ vô cùng mất mát, khổ sở đến mức ngay cả món thịt kho tàu thơm ngon nức mũi mặt cũng ăn ít hai miếng.
Sau khi lấy đồ ăn xong, Cố Doanh Chu bưng hộp cơm tìm vị trí xuống. Trên bàn lúc vài đó. Tầm mắt của khẽ quét qua một khá quen mắt trong góc, ánh mắt xẹt qua chút thâm ý.
Các kỹ thuật viên trong xưởng thấy Cố Doanh Chu tới thì sôi nổi lên tiếng chào hỏi.
"Cố xưởng trưởng tới !"
"Mấy ngày nay thấy Cố xưởng trưởng tới nhà ăn để ăn cơm."
"Ừm, hôm nay rảnh rỗi nên tới." Vừa đáp lời, Cố Doanh Chu xuống cẩn thận đặt bình tương ớt trong tay lên bàn.