Trọng Sinh Thành Tiểu Nữ Y Triều Đường - Chương 102: Sao lại đông người thế này?

Cập nhật lúc: 2026-05-03 18:10:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tôn Diệu Nương dù đau đến mức hai mắt hoa lên, vẫn nhịn mà nhổ một bãi, mắng :

“Con nha đầu c.h.ế.t tiệt, ngươi… ngươi mới trúng tà… Hồ… hồ ngôn loạn ngữ…”

Nhật Hạ - Stories

Hồ bếp đang ở ngoài mổ dê, Đào Tiên Tiên kêu la, Tôn Diệu Nương thét t.h.ả.m, vội vã chạy xem.

Tôn Diệu Nương mồ hôi nhễ nhại, cả rạp đất, hai tay xoa bụng . chỉ chốc lát, cơn đau tạm lắng, chỉ là nàng sợ đến run bần bật:

“Hồ… Hồ a ông, cảm thấy trong bụng hình như thứ gì đó đang động đậy…”

Đào Tiên Tiên co rúm ở bên cửa:

“Ông xem… chẳng giống trúng tà …”

Hồ bếp còn cầm con d.a.o mổ dê trong tay, kịp hiểu chuyện gì thì thấy Tôn Diệu Nương còn xong ôm bụng lăn lộn đầy đất:

“Có thứ gì đó đang chui khoan trong ruột , đau quá đau quá, đau c.h.ế.t …”

“Trời ơi! Chuyện gì thế ? Thật là dọa c.h.ế.t !” Hồ bếp sợ đến mức lắp bắp, vội ném d.a.o xuống, định cõng lên lưng. thử hai ba cũng nhấc nổi hình chắc nịch đầy đặn của Tôn Diệu Nương, cuối cùng chỉ đành gắng sức đỡ lấy cánh tay nàng:

“Cố lên! Đừng ngã xuống đất, a ông già , khiêng nổi ngươi ! Nhanh nhanh nhanh, dẫn ngươi tới y công phường, tìm cái ca ca việc vặt của ngươi !”

Tôn Diệu Nương đau đến hình , nhưng vẫn thều thào phân bua cho :

“Không… ca ca việc vặt… là… là y công… đàng hoàng…”

“Được , là y công! Là y công ! Trời ơi, ngươi đừng trĩu xuống nữa, đỡ nổi …” Hồ bếp gắng sức kéo lên, mặt đỏ bừng.

Đào Tiên Tiên liếc mắt lanh lợi một cái, cũng vội chạy tới giúp đỡ:

“A ông, một ông nổi? Để giúp đưa Diệu Nương qua đó.”

Như nàng cũng khỏi tiếp tục giã gạo nữa!

Hồ bếp và Đào Tiên Tiên một trái một , khó nhọc dìu Tôn Diệu Nương chạy như bay về phía y công phường. Không ngờ tới con đường hành lang y công phường, thấy đường ít cũng đang kéo tới đó, càng lúc càng đông.

Họ còn trò chuyện.

Một :

“Nghe ? thể trông mặt mà bắt hình dong! Cái tiểu y nương mới tới y công phường hôm qua, một cứu sống năm đó! Nghe còn hai sắp tắt thở , cũng nàng cứu ! Thần thật!”

Người khác tiếp lời:

“Chuyện ! Năm chính tay phụ khiêng xuống. Lúc khiêng xuống sống nổi . Ai ngờ hôm nay qua xem, hai thể dậy tự uống canh ăn t.h.u.ố.c . Nghe nàng chỉ chích xoẹt xoẹt mấy kim là cứu !”

Lại một che miệng chen :

“Ta cũng , thì tới đây gì? Chính là nàng lợi hại, nên mới tới nhờ xem bệnh!”

“Ngươi bệnh gì thế?”

“Ta đây , cái miệng , ngay trong má , cứ giật giật hoài, một ngày giật mấy chục . Mỗi giật là c.ắ.n lưỡi, trời ơi ngươi , khó chịu lắm! Đang ăn cơm mà c.ắ.n chảy đầy miệng m.á.u, phát sợ! Lão Lục xem cũng khỏi, kê bảy tám toa mà chẳng toa nào tác dụng, lo c.h.ế.t !”

“Ây da, thế chẳng ngươi trúng tà ? Vậy thì ngươi nên tìm y nương, tìm bà đồng chứ!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-thanh-tieu-nu-y-trieu-duong/chuong-102-sao-lai-dong-nguoi-the-nay.html.]

“Ta tìm bà đồng ở bây giờ? Khổ Thủy bảo bán kính hai mươi dặm quanh đây đến còn chẳng ! Ta cứ tìm nương t.ử xem , thì tính tiếp! Thế còn ngươi? Ngươi bệnh gì?”

“Ta ? Ta bệnh gì .”

“Ngươi bệnh? Vậy… ngươi tới đây gì!”

“Hê hê, thấy đều tới, ăn no rửng mỡ, dạo cho khuây khoả, sang đây xem náo nhiệt thôi!”

“…Vậy thì đúng là rảnh quá sinh chuyện.”

Cứ như thế, Lạc Dao tiễn Viên Cát bao lâu, còn đang định cùng Đỗ Lục Lang hậu viện cho ngỗng ăn, thì một đám đen nghịt vây kín.

Lạc Dao giật , còn ngẩng đầu lên mặt trời.

Chưa quá giờ Ngọ mà? Sao đông thế ?

Lại đều là tới tìm nàng? Mặt trời cũng mọc đằng Tây mà?

Không hiểu sớm bắt đầu xem bệnh, Lạc Dao đầu óc mơ hồ xuống chiếc án y của – cái bàn còn phủ một lớp bụi mỏng.

Nàng vốn tưởng hôm nay cũng rảnh rỗi nửa ngày. Trong y công phường, ngoài việc Lạc Dao tiếp chẩn cho Viên Cát, những khác khi ngoài về cũng chỉ tán gẫu, chậm rãi mấy việc vặt.

Tôn Trại dẫn Đỗ Lục Lang ở hành lang nghiền t.h.u.ố.c, thong thả dạy bé cách dùng cối nghiền. Võ Thiện Năng sáng sớm còn kịp ăn bẻ bánh đậu cho ngựa ăn; sắp lên đường Cam Châu , cho ngựa với lạc đà ăn đầy đủ. Lục Hồng Nguyên thì tức đến bốc khói, về tới túm cánh Hắc tướng quân, kéo nó “chỉ điểm hiện trường”.

Con ngỗng hôm qua mổ nát q**n l*t phơi trong sân của , khiến nó triệt để biến thành cái quần rách hở m.ô.n.g, gió thổi là lạnh toát.

giờ kéo tới đông như thế, bọn họ cũng chỉ đành tạm gác việc đang , ép guồng đăng ký, dẫn khám, bốc t.h.u.ố.c, tất bật hẳn lên.

Vì tất cả đều tới vì Lạc Dao, nên hôm nay vai trò của Lục Hồng Nguyên và nàng tự nhiên hoán đổi.

Hắn tạm tha cho Hắc tướng quân hối cải, thậm chí còn mổ thêm vài nhát, rửa tay sạch sẽ phòng t.h.u.ố.c bốc t.h.u.ố.c.

Vừa thuần thục gói t.h.u.ố.c, Lục Hồng Nguyên chua xót cam chịu nghĩ: nghĩ , với y thuật của Lạc tiểu nương t.ử, sớm muộn gì cũng sẽ ngày hôm nay, chỉ là ngờ đến nhanh như .

Lạc Dao cũng ngờ ngày tới sớm đến thế.

Nàng còn tưởng xem thêm vài bệnh nhân, tích luỹ thêm ít hồ sơ bệnh án, đợi bệnh nhân truyền miệng , tới tìm nàng khám bệnh mới tăng dần từng bước.

Ai ngờ hôm nay ùn ùn kéo tới cả đám.

lúc , bệnh nhân đầu tiên quỳ bệ mặt, nàng cũng còn thời gian cảm khái nữa.

Chương

Chọn chương

Chương tiếp

Lưu bookmark

 

========================================================================================================================

 

 

Loading...