Nhớ lúc đỡ dìu chạy vội tới y công phường đó, tuy miệng nàng vẫn trưởng biện hộ, nhưng trong lòng thực chẳng chút nắm chắc nào, sợ đến mức suýt .
Biết ai bằng em gái. Đừng Tôn Trại, ngay cả y thuật của Lục Hồng Nguyên nàng cũng rõ, chỉ sợ bệnh chữa , đau đớn như mãi.
Vậy mà bước chẩn đường đầy một khắc, cơn đau biến mất.
Tiểu y nương kéo rèm, đắp nóng lên rốn cho nàng, bàn tay nhẹ nhàng xoa bụng từng vòng, còn dịu dàng với nàng:
“Diệu Nương ? Thì cô là của Tôn đại phu. Cảm ơn cô mấy hôm cho mượn y phục. Hôm qua giặt sạch , phơi khô sẽ mang trả.”
Tôn Diệu Nương khẽ sững , ngẩng đầu nàng. Ánh mắt đầu tiên liền rơi đôi mắt của tiểu y nương — tròng mắt đen thẳm, sâu như mặt hồ, khiến nàng dần dần an tâm trở .
Khi đó nàng cảm thấy, cứu .
Nghĩ , Tôn Diệu Nương vẫn thấy lòng mềm , nhưng nhớ tới chuyện Đào Tiên Tiên nàng trúng tà, thấy ngứa răng tức tối.
Con nha đầu đáng ghét đó cũng là lưu phạm, từ ngày phân tới quân thiện giám thì hề đủ, chịu yên phận, suốt ngày trốn việc, giở trò, thật đáng ghét!
Nàng múc cháo nóng, bánh màn thầu nóng cho Trương Hữu Chí và Hứa Hồ, cố tình nâng cao giọng :
“Khỏi thì việc chứ. Ta giống ai đó, chỉ trốn việc, ăn !”
Nói xong còn liếc trong. Đào Tiên Tiên đang giã gạo, mỗi giã một cái xoa cổ tay một cái, chậm chạp lề mề. Người khác giã xong cả một bao , nàng nửa bao vẫn xong.
Tôn Diệu Nương hừ một tiếng từ mũi, rốt cuộc cũng mách với Hồ bếp, chỉ âm thầm ghi thêm cho nàng một b.út trong lòng.
Hứa Hồ và Trương Hữu Chí đều thấy Tôn Diệu Nương xinh siêng năng, trong lòng càng thêm yêu mến, nhưng cả hai đều giữ lễ. Dù Diệu Nương từng đ.ấ.m gãy sống mũi một kẻ háo sắc, từ đó về đối với nàng đều trở nên cung kính lễ độ.
Hai nhận phần ăn, trò chuyện thêm vài câu, mới lưu luyến rời .
Cùng lúc đó, Viên Cát đóng kín cửa phòng, đỏ mặt vặn vẹo tự bơm t.h.u.ố.c; Hắc Đồn cuối cùng cũng uống xong cháo cám cho gà, bắt đầu sắc thang t.h.u.ố.c nghiêm chỉnh, xổm lò t.h.u.ố.c mà suýt nữa mừng đến rơi nước mắt.
Trần Đại Lang hun khói đến mức ôm c.h.ặ.t cái đầu lông xù của Khiếu Nguyệt, cũng suýt nữa mừng đến rơi nước mắt.
Viên Cát và Hắc Đồn tuy ở hai doanh trại nam bắc khác , chẳng hề quen , nhưng lúc , bên ngoài doanh trại của cả hai, những câu chuyện về các “kỳ thuật” chữa bệnh cứu của Lạc Dao đều đang lan truyền rầm rộ, xuyên cả qua cửa sổ. Nghe càng nhiều, càng mê mẩn.
Lạc tiểu nương t.ử quả nhiên nổi danh !
Chỉ trong một ngày tiếp chẩn, trong Khổ Thủy Bảo đổi cách về Lạc Dao. Trước chê nàng là nữ t.ử, chê nàng trẻ tuổi, giờ thì đổi giọng!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-thanh-tieu-nu-y-trieu-duong/chuong-106-lac-tieu-nuong-tu-qua-nhien-da-noi-danh-roi.html.]
Bởi vì bọn họ thực sự cần một vị lương y cao minh, chứ Tôn đại phu chữa đến c.h.ế.t, Võ hòa thượng chữa thì dứt khoát siêu độ !
Trẻ tuổi cái gì, là trẻ mà giỏi.
Nữ t.ử thì , chữa bệnh cứu phân biệt nam nữ gì?
Lưu phạm thì , chữa bệnh thì chính là thầy t.h.u.ố.c giỏi!
Huống chi, phần lớn bệnh nhân hôm nay tìm đến Lạc Dao đều là những bệnh mãn tính kéo dài, lấy hết can đảm mới dám đến thử vận may. Những chịu đủ giày vò vì bệnh tật, một khi chữa khỏi, về doanh trại liền rêu rao khắp nơi, khiến những kẻ còn bán tín bán nghi, cố chấp chịu tin nữ y hối hận kịp.
Những hôm nay đến, vốn định sáng mai cũng dậy sớm tới y công phường khám mấy bệnh lặt vặt của , ai ngờ sáng hôm tới nơi, chỉ thấy trong y công phường còn mỗi hòa thượng rượu thịt và một đứa nhóc choai choai, một cao một thấp, trong màn sương sớm dày đặc, động tác quái dị bẻ tay bẻ đầu , dọa cho ít đầu bỏ chạy.
Những kẻ khác, bao gồm cả ngựa và lạc đà của y công phường, đều thấy tăm nữa!
Có gan hỏi một câu, kết quả như sét đ.á.n.h giữa trời quang!
Lục Hồng Nguyên và vị tiểu y nương mới đến , mà đều ngoài xa tuần chẩn, tuần điền , khám bệnh thì đợi họ trở về!
Nhật Hạ - Stories
Nếu thời tiết thuận lợi, về mất chừng sáu bảy ngày; còn nếu thời tiết , nổi gió tuyết, chậm trễ mười mấy ngày cũng là chuyện thường.
Trời sập ! Sao như ?
Biết thế hôm qua bọn họ cũng !
Hối hận quá!
Chương
Chọn chương
Chương tiếp
Lưu bookmark
========================================================================================================================