Trọng Sinh Thành Tiểu Nữ Y Triều Đường - Chương 130: Đặc biệt rất thích xương của hắn

Cập nhật lúc: 2026-05-03 18:13:15
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sáng sớm hôm .

Trời còn sáng hẳn, Nhạc Trĩ Uyên dậy khỏi giường. Hắn nhẹ nhàng đưa chân thương mép giường, theo cách Lạc Dao dạy hôm qua, thử xoay nhẹ cổ chân sang trái sang , căng mu bàn chân thả lỏng, đó đưa tay xoa bóp mấy huyệt ở bắp chân.

Hắn nhớ nàng là: Túc Tam Lý, Dương Lăng Tuyền, Tam Âm Giao, Thừa Sơn, Phong Long…

Nhật Hạ - Stories

Hắn lượt ấn từng huyệt một.

Hôm qua, khi Lạc Dao véo sa cho Lý Hoa Tuấn, còn đặc biệt vòng qua xem kỹ chân của .

Hôm qua

Nhạc Trĩ Uyên cúi đầu, mím môi.

Đã là véo sa, Nhạc Trĩ Uyên liền dậy ngoài, định về phòng luyện chữ.

Lý Hoa Tuấn gào t.h.ả.m quá, Nhạc Trĩ Uyên cách cả một dãy hành lang mà vẫn thấy mí mắt giật liên hồi, căn bản tĩnh tâm nổi để chữ, đành chống gậy qua xem thử.

Hắn trong, chỉ ngoài cửa sổ hé mở , liền thấy Lý Hoa Tuấn úp lưng một chiếc ghế Hồ, từ cổ xuống lưng véo thành một mảng tím đỏ.

Ban đầu Lạc Dao dùng tay véo, đó hình như thấy chậm quá, còn gọi Lục Hồng Nguyên lấy một cái thìa, bắt đầu cạo từ xuống .

Chẳng bao lâu, cả Lý Hoa Tuấn trông như chín tới, lưng đỏ rực một mảng.

Nhạc Trĩ Uyên tận mắt thấy Lý Hoa Tuấn bấu c.h.ặ.t lưng ghế, biến thành con cá thớt, Lạc Dao cạo một cái là gào một tiếng, còn giật đầu giật đuôi giãy c.h.ế.t.

hễ nhổm lên, liền Lạc Dao chút nương tay ấn xuống :

“Đừng động.”

Người chuyện, còn tưởng là đang t.r.a t.ấ.n.

Thấy động tác của Lạc Dao dần chậm , hình như sắp xong , tim Nhạc Trĩ Uyên nhảy thót, dám nữa, chống gậy lén lút đầu định chuồn.

Ai ngờ mắt Lạc Dao tinh thật, lớn tiếng gọi:

“Ê, Nhạc đô úy tới ? Đừng chứ, lát nữa cũng xem chân ngài.”

Nghe , Nhạc Trĩ Uyên què chân mà chạy còn nhanh hơn.

Hắn chạy, nàng đuổi.

Hắn là què, chạy trời cũng thoát.

Cuối cùng…vẫn trốn .

Lạc Dao là một y công cực kỳ trách nhiệm, phàm bệnh nhân nào qua tay nàng chữa trị, hễ gặp là nhất định hỏi han vài câu.

May mà Nhạc Trĩ Uyên xưa nay tuân thủ y lệnh, chân hồi phục , thậm chí còn hơn cả dự liệu của nàng, vì thế cần xoa bóp châm cứu thêm nữa.

Lạc Dao giúp ấn vài huyệt hành huyết, hề đau, dạy cách hành huyết đơn giản , dặn mỗi ngày ấn đủ một trăm , thể giúp m.á.u huyết ở chân lưu thông, đồng thời phòng ngừa cơ bắp teo rút.

Cuối cùng, nàng còn lưu luyến véo thêm mấy cái, Nhạc Trĩ Uyên véo đến cứng đờ, nàng cảm khái:

“Xương khỏe mạnh thế , tái sinh đúng là nhanh thật!”

Nghe… kỳ kỳ.

Cảm giác như Lạc tiểu nương t.ử đặc biệt thích xương của .

Lúc , Nhạc Trĩ Uyên nghiêm túc theo, tự xoa bóp chân thương mười mấy lượt, quả nhiên cảm thấy bắp chân vốn cứng căng ngày thường nhẹ nhõm ít, cử động cũng còn gượng gạo khó khăn như .

Hắn chằm chằm chân thương, chợt nghĩ

cách hoạt huyết đơn giản chỉ dùng cho phục hồi chấn thương chân. Nếu thật sự chiến trường, binh sĩ bình thường hành quân nhiều ngày, cưỡi ngựa liên tục, thường sẽ tay chân tê mỏi, cơ bắp cứng đờ, e rằng cũng dùng phương pháp !

Nhạc Trĩ Uyên thở dài một , nghĩ thầm, nếu thể phổ biến trong quân, hẳn là trăm lợi hại, là chuyện lớn.

Quả thật nên cảm tạ nàng.

Sau đó, suy nghĩ để việc lợi cho quân, nghĩ nên báo đáp Lạc Dao thế nào, tay chân thì thoăn thoắt gấp chăn, buộc tóc, rửa mặt, thậm chí còn ghế đ.á.n.h trọn một bài Đường thủ quyền của quân đội.

Bộ quyền chủ về khống chế và cận chiến, cương mãnh nhanh gọn, vô cùng thực dụng. Chân tiện thì chỉ luyện tay, dù cũng thể lười biếng.

Nhân tiện, còn đeo cung tên, trường b.ắ.n luyện b.ắ.n bia một lúc, luyện đến khi toát một lớp mồ hôi mỏng, mới thu dọn mũi tên đầy đất, cầm túi mướp xơ và bồ kết, về phòng tắm rửa lau chùi cẩn thận.

Từ đầu đến chân, ngay cả kẽ móng tay cũng bỏ sót.

Áo lót, giày tất , cũng chống gậy mang giặt sạch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-thanh-tieu-nu-y-trieu-duong/chuong-130-dac-biet-rat-thich-xuong-cua-han.html.]

Nhạc Trĩ Uyên giũ thẳng, vuốt phẳng quần áo ướt, chẳng bao lâu, cành hồng liễu trong tiểu viện treo dần từng món y phục giặt là sạch sẽ, phẳng phiu.

Quay phòng, còn sắp xếp lau chùi rương áo, giáp trụ, đao kiếm, quét dọn một lượt nền nhà.

Mọi việc xong xuôi, chống gậy, hài lòng gật đầu với căn phòng sáng sủa gọn gàng, một hạt bụi.

Trời cũng sáng hẳn.

Nhạc Trĩ Uyên tiện tay hâm nóng mấy chiếc bánh, đun một ấm sữa bò, thong thả ăn xong. Lại gói thêm một phần điểm tâm buổi sáng, mới thăm Lý Hoa Tuấn vẫn còn dậy.

Bình thường giờ Lý Hoa Tuấn sớm thức , nhưng nghĩ đến trải nghiệm “thảm khốc” hôm qua khi cạo liệu bằng biếm thạch, Nhạc Trĩ Uyên trong lòng cũng áy náy, bèn thúc giục.

Huống chi Lạc Dao dặn, để ngủ thêm, bù nguyên khí hao tổn thì bệnh “tức đến phát sinh” mới khỏi nhanh.

Xách theo đồ ăn sáng, Nhạc Trĩ Uyên đẩy nhẹ một cái là mở cửa phòng Lý Hoa Tuấn — cửa vốn chẳng hề cài then.

Trong phòng, đủ loại đồ đạc màu mè chất đầy, chen chúc đến mức gần như tràn ngoài. Phòng hôm qua Lạc Dao dùng để cạo liệu cho gian , mà là một gian thư phòng khác, miễn cưỡng còn coi là tạm .

Còn phòng sinh hoạt của thì mới thật sự khiến hoa cả mắt.

Chỉ riêng cái giường trải ít nhất bốn, năm lớp nệm lụa, là lún hẳn xuống, nhất thời còn chẳng rốt cuộc ngủ ở chỗ nào. Trên màn giường treo vô túi hương, chuông gió, đất phủ t.h.ả.m Ba Tư, chồng chất lớp lớp.

Quần áo thì cái vắt bừa giá, nhưng nhiều hơn là ném thẳng xuống đất; đủ loại giày da đắt tiền, dài ngắn chừng cả chục đôi, cũng đổ nghiêng ngả ở góc tường.

Nhạc Trĩ Uyên mặt đổi sắc nghĩ thầm:

Cho dù con rết tu thành tinh, cũng chẳng nổi nhiều giày thế .

Hắn thật sự hiểu nổi, nhiều đồ như , rốt cuộc mang bằng cách nào.

Mà đây còn bộ — tầm mắt Nhạc Trĩ Uyên quét tới , chỗ nào cũng là đồ, chỗ nào cũng bừa bộn.

Hắn ở cửa, mày nhíu c.h.ặ.t, ngón tay run nhẹ.

Hắn hiếm khi phòng Lý Hoa Tuấn; thường là đối phương sang tìm , hoặc cùng lắm sai binh gọi. Không bộ, mà là thật sự chịu nổi cảnh .

Thỉnh thoảng mới đến một , mắt thấy đau.

Hôm nay cũng , Nhạc Trĩ Uyên ở cửa hồi lâu, sững sờ tìm chỗ đặt chân.

Hay là… Lý Hoa Tuấn ngày ngày mang mấy thứ kỳ quái sang phòng , là vì phòng chứa nổi nữa?

Cuối cùng, Nhạc Trĩ Uyên bước , chỉ giơ tay gõ cửa.

“Hoa Tuấn, dậy .”

Trong chăn vang lên tiếng sột soạt, Lý Hoa Tuấn run rẩy, chậm chạp bò , miệng vẫn ai da ai da ngớt.

Hóa lưng đau vì cạo liệu, nên sấp ngủ cả đêm.

Trên mặt Lý Hoa Tuấn còn in mấy vết đỏ do gối, đau khổ uất ức Nhạc Trĩ Uyên:

“Đô uý, ác thật đó! Gạt t.h.ả.m quá!”

Hôm qua hai họ phối hợp nhịp nhàng, thương tiếc mà hại cho nông nỗi !

Suýt chút nữa đau c.h.ế.t !

Khụ…

Nhạc Trĩ Uyên chột mắt , nhưng nhanh , quan sát vài lượt, giọng mang theo chút kinh ngạc:

“Giọng ngươi còn khàn nữa… ngươi khỏi ?”

Lý Hoa Tuấn cũng sững , theo phản xạ sờ cổ, khẽ hắng giọng.

Trên da vẫn còn vết bầm tím đỏ sẫm cùng những chấm xuất huyết li ti, chạm vẫn đau râm ran rõ rệt. cảm giác khô ngứa khó chịu nơi cổ họng, thứ đeo bám ngày đêm suốt mấy hôm, giờ đây giảm nhiều.

Chương

Chọn chương

Chương tiếp

Lưu bookmark

 

========================================================================================================================

 

 

Loading...