Trọng Sinh Thành Tiểu Nữ Y Triều Đường - Chương 167: Không ngờ… nàng lại từ chối.

Cập nhật lúc: 2026-05-03 18:14:11
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thượng Quan bác sĩ cùng Đặng bác sĩ và mấy khác đến mức sững sờ, nhất là Thượng Quan Hổ.

Ông sớm Dữu Hồng mắc chứng can uất, vốn định để Lạc Dao tiện thể kê một phương t.h.u.ố.c sơ can giải uất, nhân đó khảo nghiệm nàng về mức độ lĩnh hội kinh phương, xem ngoài nắn xương xoa bóp , nàng còn sở trường nào khác .

Kết quả nàng… nàng đang cái gì thế ??

“Có điều xả giận thì xả giận, ngươi cũng tự bảo vệ . Thân thể ngươi hiện giờ quá hư nhược, một đơn độc chiến đấu thì . Nghe giọng ngươi, hẳn gả xa quê? Nhà đẻ còn chứ? Cha thương ngươi ? Huynh tỷ ở gần thành Cam Châu ? Có ai chút quyền cước chăng?”

Dữu Hồng chăm chú Lạc Dao, há miệng định , nhưng Lạc Dao lắc đầu, cho nàng lên tiếng giữa chốn đông để tránh rơi miệng lưỡi thế gian.

Nhật Hạ - Stories

“Ngươi cần , đều hiểu.” Lạc Dao lau nước mắt mặt nàng, giọng dần trở nên nghiêm túc. “Dữu Hồng, đời sống thế gian, mặc cho rơi cảnh ngộ nào, mặc cho nhà đẻ chống lưng , mặc cho dung nhan phai nhạt, tình yêu nguội lạnh, ngươi cũng yêu lấy chính , tin lấy chính , cùng chính mà chiến đấu. Không ai quan trọng hơn bản ngươi. Càng vì lời tiếng của ngoài mà trừng phạt chính . Ngươi hứa với , nhớ điều , ngàn vạn cũng đừng d.a.o động.”

Dữu Hồng ngẩn , nước mắt trào .

Nghe những lời tràn đầy thiện ý và thương xót của Lạc Dao, nàng mơ màng xuống chiếc b.úa lớn trong tay nàng , nhớ cảnh Trương Đại Lang nãy nện đến cha gọi , trong lòng như nứt một khe hở, cuối cùng sinh một cỗ xung động.

“Đa tạ nương t.ử chỉ điểm! Từ nay hiểu! Ta nên thế nào !”

Dữu Hồng bật dậy, cúi sâu với Lạc Dao một lễ, siết c.h.ặ.t nắm tay … chạy thẳng về nhà đẻ.

Thượng Quan Hổ cùng các bác sĩ khác: “……”

…Cái … cũng ?

… hình như cũng chút đạo lý.

Gan chủ sơ tiết, tỳ vị chủ vận hóa. Nếu Dữu Hồng là vì can khí uất kết, uất mà thông nên ăn uống kém, chỉ cần sơ giải can khí, khiến khí cơ lưu thông trở , bệnh tự nhiên cũng theo đó mà tan.

Thượng Quan Hổ dở dở Lạc Dao như chuyện gì, vác b.úa lớn lên vai, hướng xuống đài hỏi còn ai chỉnh cốt xoa bóp . Kết quả, hễ ai ánh mắt đầy mong chờ của nàng quét qua đều vội lùi liên tiếp, lắc đầu nguầy nguậy.

Lạc Dao chống b.úa xuống đất, khỏi lộ chút vẻ tiếc nuối.

Thượng Quan Hổ vốn đặc biệt sai d.ư.ợ.c đồng mời Lạc Dao tới đây, chính là tận mắt xem y thuật của tiểu nương t.ử sâu cạn thế nào. Giờ đây cũng chẳng cần hỏi thêm, nàng biện chứng nhanh chuẩn, trị bệnh linh hoạt đa biến, quả thực là một lương y.

Ông sẽ lầm. Sau nàng chỉ trở thành một lương y, mà lẽ còn là một đại y.

Lạc Dao lúc mới hậu tri hậu giác nhận , vì “liệu pháp cây b.úa” nện Trương Đại Lang một phen mà vô tình dọa chạy mất hết bệnh nhân khác. Nàng lén lút giấu cây b.úa lưng, cố gắng vãn hồi hình tượng.

Chỉ thấy Thượng Quan bác sĩ chậm rãi bước tới bên nàng, hiền từ hỏi:

“Lạc tiểu nương t.ử, ngươi nguyện ý Cam Châu quân d.ư.ợ.c viện chăng? Thân phận của ngươi cũng thành vấn đề. Lão phu thể thư tiến cử cho ngươi, điều ngươi viện, từ từ mưu tính chuyện thoát tịch.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-thanh-tieu-nu-y-trieu-duong/chuong-167-khong-ngo-nang-lai-tu-choi.html.]

Từ lúc Lạc Dao kéo lên đài, Lục Hồng Nguyên, Tôn Trại và Du Đạm Trúc mặt dày ở lì chịu xuống. Lúc Thượng Quan bác sĩ , Du Đạm Trúc thì chẳng gì — dù Lạc Dao theo đó, quân d.ư.ợ.c viện Trương Dịch, Khổ Thủy Bảo, đều bận tâm.

Lục Hồng Nguyên và Tôn Trại thì thật sự hoảng !

Mới đến một Nhạc đô úy, giờ thêm một kẻ đào góc tường nữa ?!

Hai trong lòng chuông báo động reo inh ỏi, lưng liếc mắt hiệu cho , véo một cái, vặn một cái, nhưng mặt Thượng Quan bác sĩ chẳng ai dám mở miệng, chỉ lo suông.

Bàng Đại Đông cũng rời . Thấy Lạc Dao chỉ nhờ một nhát b.úa hôm nay mà nổi danh, còn chính miệng Thượng Quan bác sĩ mời gọi, cả như rút hết sức lực, phịch một tiếng bệt xuống đất.

Hắn mơ cũng quân d.ư.ợ.c viện, nhờ bao nhiêu mối quan hệ, thi bao nhiêu , mà năm nào cũng trượt. Giờ Lạc Dao tay xách b.úa lớn, nhẹ nhàng liền Thượng Quan bác sĩ hứa hẹn, trong lòng chua xót tả nổi. Vận may như thế, vì từng đến lượt ?

Ông trời ơi, bất công quá!

Bàng Đại Đông đất, hận thể ngửa mặt lên trời gào to. Liếc thấy mặt Lạc Dao cũng lộ chút kinh ngạc, càng chua xót đến mức sủi bọt trong lòng.

Nàng nhất định sẽ đáp ứng thôi. Chuyện như cơ mà!

Lấy phận nữ t.ử mà quân d.ư.ợ.c viện, trở thành nữ y duy nhất trong đó — đó là vinh dự bậc nào!

Thế nhưng ngoài dự liệu của tất cả , Lạc Dao lắc đầu.

“Đa tạ ý của Thượng Quan bác sĩ. Ta đáp ứng Nhạc đô úy theo đến Trương Dịch, còn về Khổ Thủy Bảo nữa, nơi đó vẫn còn nhiều bệnh nhân của . Quân d.ư.ợ.c viện… .”

Thượng Quan Hổ khựng . Khi ông mở lời, thật từng nghĩ đến khả năng Lạc Dao sẽ từ chối. Cũng chính vì nghĩ nàng sẽ từ chối, ông thậm chí còn hứa sẽ thư tiến cử, giúp nàng mưu tính chuyện thoát khỏi phận lưu phạm.

Với phận tội nhân lưu đày của nàng, đây đáng lẽ là cơ hội ngàn năm một.

Không ngờ… nàng từ chối.

Chương

Chọn chương

Chương tiếp

Lưu bookmark

 

========================================================================================================================

 

 

Loading...