Trọng Sinh Thành Tiểu Nữ Y Triều Đường - Chương 54: Đến thức ăn cho ngựa mà cũng có người tranh

Cập nhật lúc: 2026-05-03 18:08:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

May mà Lục Hồng Nguyên nhanh ch.óng tiếp:

“Lạc nương t.ử yên tâm, chân Hắc Đồn bắt đầu xẹp sưng . Hắn mừng đến phát cuồng, sáng sớm chạy tới. Ta bảo cô còn dậy, thế là ngây ngô hề hề về.”

Không hiểu chính Lục Hồng Nguyên cũng phấn khích theo, còn thêm mắm thêm muối, kể cho Lạc Dao chuyện xảy khi Hắc Đồn và Lưu đội chính về đêm qua, sinh động như thể chính bám c.h.ặ.t lưng Hắc Đồn, tận mắt chứng kiến :

“Cái Hắc Đồn mà…”

Đêm qua, Hắc Đồn Lưu đội chính cõng khỏi y công phường, liền vòng sang quân thiện giám . Hắn đủ lời ngon ngọt, lén nhét mấy đồng thông bảo, mới đổi từ Hồ đầu bếp chút vỏ trấu và cám lúa mì sàng. Rồi mới men theo đường đất trở về doanh trại phía bắc.

Đường đất giữa các đồn trại lồi lõm nát bét, nhưng giẫm đạp nhiều nên cứng ngắc. Đôi ủng da chân Lưu đội chính là phát từ mùa đông năm , đế mòn mỏng, dẫm đất phát từng tiếng thịch thịch trầm đục.

Hắc Đồn tiếng giày, trong lòng cũng nặng nề theo.

Hắn nhớ cảnh ở quân thiện giám.

Hồ đầu bếp vóc thấp béo, cả nồng mùi mỡ cừu, bụng tròn căng, đang án dài mổ dê xẻ thịt. Thịt dê xương dê phân theo từng phần, nhanh bày kín cả mặt án.

Nghe hai rõ mục đích, Hồ đầu bếp khó chịu, cắm phập con d.a.o xuống án, miệng còn lẩm bẩm:

“…Đồ đàng hoàng ăn, tranh thức ăn với gà lợn.”

Năm nay là năm mất mùa, thu hoạch kê lúa bằng ba phần mười năm. Hắc Đồn cũng từng các than thở: hiện nay chợ giao dịch, một hộc kê lúa tăng lên ba trăm tiền, huống chi là đậu đỗ.

Người ăn đậu còn thể ăn thứ khác, nhưng gia súc thì tuyệt đối thể thiếu đậu. Tây Bắc giá lạnh, thu cỏ cây dần khô héo, nếu chỉ cho ăn cỏ khô, trâu ngựa đầy một tháng sẽ gầy rộc sinh bệnh; đặc biệt là chiến mã khoác giáp trận, một con cũng phép tổn thất.

Năm ngoái, tàn quân của Đột Quyết Xử La Khả Hãn nhiều xâm phạm Y Ngô, Túc Châu. Quả Nghị Đô Úy Nguyên Lễ Thần suất quân xuất chinh, nhưng vì mùa đông đến sớm ở mạc nam, chiến mã thiếu đậu thức ăn, nhiều con gầy yếu c.h.ế.t rũ, khiến hành quân chậm trễ ba ngày. Không những trắng tay về, mà còn để bọn giặc cướp bóc ít dân biên, trốn mạc bắc.

Thánh thượng nổi giận lôi đình, hạ chiếu xử trí ít quan Giám mã, ngay cả Hà Tây Tiết độ sứ cũng khiển trách một phen.

Từ đó nơi biên quan, ai nấy đều rõ một điều: mạng trâu ngựa, thường còn quý hơn mạng .

Hồ đầu bếp mỗi ngày đều sai khiến hơn mười sàng lúa giã gạo. Việc dĩ nhiên để đám quân sĩ ăn uống tinh tế ngon lành hơn, mà là vì thích ăn những thứ , tiện cho và gia súc mỗi bên ăn một kiểu.

Phần cám trấu, gạo vụn sàng , đều trộn cùng cỏ linh lăng khô băm nhỏ, đem cho bò kéo xe lương, lừa chở công văn, cùng đám gà vịt ngỗng thả rông trong bảo ăn.

Còn đậu đen, đậu vàng thu hoạch từ ruộng đồn điền trong bảo, phần lớn đều nghiền bằng cối lớn, ép thành bánh đậu nặng hai cân, trộn thêm chút muối băng, chuyên dùng cho chiến mã trong bảo.

Lưu đội chính dĩ nhiên hiểu rõ những nội tình , chỉ đành cầu hòa, khom lưng khúm núm, chỉ hàng bánh đậu treo dày đặc phơi hành lang, mặt dày xin Hồ đầu bếp bẻ cho một miếng nhỏ.

Ánh mắt Hồ đầu bếp hai , chẳng khác nào kẻ mất trí.

“Thật chẳng hiểu nổi, đến thức ăn cho ngựa mà cũng tranh ăn…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-thanh-tieu-nu-y-trieu-duong/chuong-54-den-thuc-an-cho-ngua-ma-cung-co-nguoi-tranh.html.]

Hai kẻ chân sưng, rõ ràng là não kẹp cửa .

Thế nhưng dù xin đống thứ lặt vặt tạp nham , trong lòng Hắc Đồn vẫn thấp thỏm yên.

Hắn nhịn mà nghĩ: một đống thức ăn cho gà, vịt, ngựa trộn lẫn, nấu thành cháo t.h.u.ố.c thì sẽ mùi vị thế nào? Chỉ cần tưởng tượng thôi, bụng cuộn lên từng cơn.

Hắn thật sự sợ ăn nôn mửa ngừng.

Cũng chẳng kén chọn gì cho cam!

Hắc Đồn tuy mang cái tên thô kệch như , nhưng thực là con nhà t.ử tế, cùng làng cùng xóm với Lưu đội chính, nên trong doanh trại thường chiếu cố.

Năm ngoái Hắc Đồn tròn mười sáu, liền lý chính cầm hoàng sách điểm tên, buộc rời xa gia đình, đến Khổ Thủy Bảo tòng quân.

Hắc Đồn là con út trong nhà. Khi còn ở nhà, mỗi a nương nấu món thịt dê thơm lừng, đều gắp cho miếng béo ngon nhất; a vì bẩm sinh tật chân nên miễn quân dịch, mỗi khi chợ phiên đổi hàng, đều mang về cho ít kẹo mạch nha, bánh hồ.

Nhật Hạ - Stories

Trước khi tòng quân, gia cảnh tuy thể gọi là đại phú đại quý, nhưng cũng ruộng đất, trong chuồng nuôi trâu dê, cơm áo chẳng lo. Đời nào từng ăn đến mấy thứ cám trấu như thế ?

Ngày rời nhà, a nương tờ mờ sáng dậy bận rộn, đem bánh hồ mới nướng, thịt dê xông khói, đậu tương muối mặn nhét đầy một bọc cho , nhét dặn dò:

“Ăn dè chút, Khổ Thủy Bảo xa xôi hẻo lánh, e là chẳng gì ngon. Không đủ thì gửi thư về, để a con mang tới.”

Vì thế, trong nhà còn đặc biệt lên trấn mua một con la khỏe, cho cưỡi tòng quân, dặn dặn tự lo cho , việc gì cũng đừng gắng quá, bình an là quan trọng nhất.

A nương lo lắng, lúc tiễn dọc đường cứ lau nước mắt, còn thì nơm nớp bất an bước quân ngũ. mới phát hiện, cuộc sống của quân đồn trú trong doanh, tuy mệt mỏi thật, song khá hơn tưởng nhiều.

Lưu đội chính thường vỗ vai , hề hề bảo:

“Thằng nhóc ngươi , gặp đúng thời điểm !”

Mãi đến khi lên phong toại trực gác, Hắc Đồn mới hiểu “thời điểm là từ .

Chương

Chọn chương

Chương tiếp

Lưu bookmark

 

========================================================================================================================

 

 

Loading...