Trọng Sinh Thành Tiểu Nữ Y Triều Đường - Chương 67: Bắt đầu từ quầy gọi số
Cập nhật lúc: 2026-05-03 18:08:49
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lạc Dao ngây trong chẩn đường tưởng như đang phát ngốc, nhưng thực trong đầu nàng từng nhàn rỗi. Nàng sớm nghĩ rằng y công phường thể quy củ — dù cũng là y phường do quan phủ quản lý, cho cùng cũng xem như… trạm y tế công lập cấp thôn trấn của Đại Đường! Chẳng nên chuẩn hóa quy trình khám bệnh ?
Đem hệ thống gọi vốn phổ biến ở hậu thế áp dụng đây, thể quy phạm quy trình, nâng cao hiệu suất, khám nhiều bệnh nhân hơn, khiến bệnh rằng y công phường thêm một vị y công “ sắp xếp việc”, chừng nàng cũng thể nhân cơ hội mà thu hút vài bệnh nhân cho .
“Cách gọi mà đến, thật là từ việc điểm danh trong quân ngũ, đồn binh mà nảy ý tưởng…”
Lạc Dao suy nghĩ một chút, tìm một lý do dễ hiểu để giải thích cho họ. Thấy ba đều sang, nàng tiếp tục rõ ràng:
“Trước hết, cần thẻ ký.”
Thế nhưng nàng mới mở đầu, Tôn Trại nản chí xen :
“Ôi dào, chẳng là phát thẻ thôi ! Trước thử ! Thứ đó vô dụng lắm! Khi còn chống đỡ nổi mười ngày thu hết thẻ gỗ , còn chẳng bằng để chen chúc!”
Lạc Dao :
“Ít nhất cũng hết .”
Lục Hồng Nguyên cũng trừng mắt với :
“Lạc tiểu nương t.ử là từ Trường An tới, nhà nàng đời đời hành y, tất nhiên cách . Cách của nàng thể giống thứ ngươi nghĩ với cái đầu chẳng nặng nổi hai lạng chứ?”
Tôn Trại tức đến méo cả miệng.
Lão Lục đúng là khuỷu tay ngoài! Mới hai ngày mà sắp thổi lên tận mây xanh !
Lạc Dao mỉm trấn an Tôn Trại, tiếp tục:
“Lo lắng của Tôn đại phu cũng hiểu, vì thế thẻ ký thể chỉ khắc mỗi con , mà phân loại rõ ràng. Giấy b.út quý hiếm, chi bằng lấy vỏ bạch dương, cành liễu, gọt thành thẻ dài, đ.á.n.h thứ tự, căn cứ mức độ nặng nhẹ, khẩn cấp của bệnh tình mà chia thành giáp, ất, bính, đinh bốn loại.
Giáp là bệnh cấp cứu, trọng thương — như đao thương lộ xương, trúng phong, dịch bệnh, trúng gió não… những trường hợp cần xử lý ngay lập tức.
Ất là sốt, phong hàn — đến mức nguy cấp, nhưng cũng cần khám sớm.
Bính là các chứng va đập thông thường, hoặc tái khám vết thương cũ.
Còn Đinh thì đơn giản nhất, chỉ là lấy t.h.u.ố.c, mua t.h.u.ố.c, đổi t.h.u.ố.c, cần chiếm thời gian chẩn bệnh.”
Nói , Lạc Dao thò đầu ngoài gọi Lục Lang đang ở cửa ngẩng mặt ngắm trời, bảo bé lấy một mảnh vỏ cây dùng nhóm lửa trong kho củi, tiện tay mẫu, đưa mảnh vỏ cây đó cho Tôn Trại xem:
“Phát thẻ xong, nhất định lập quy củ.
Nhật Hạ - Stories
Thứ nhất, gặp bệnh nhân loại Giáp nguy hiểm đến tính mạng thì ưu tiên chẩn trị, bất kể đang xếp tới mấy, chỉ cần cầm thẻ Giáp là cứu .
Thứ hai, ai gọi mà mặt, thì lùi ba . Ví dụ gọi ‘ năm’ đáp, thì đợi khám xong ‘ tám’ mới gọi ‘ năm’.
Thứ ba, để tránh việc tráo đổi mất thẻ, thẻ ký thể giao cho Đỗ Lục Lang . Em tuổi còn nhỏ, nét chữ non nớt, khó bắt chước. Khi phát thẻ thì tùy ý thêm ký hiệu tạm thời, yêu cầu bệnh nhân khám xong trả thẻ, như sẽ khó mà giả mạo.”
Lạc Dao kéo Đỗ Lục Lang tới, bảo mấy chữ cho xem.
Mọi đều nghiêng kỹ. Đỗ Lục Lang xuất thế gia, năm tuổi khai tâm, năm nay tám tuổi, nhận ít chữ. Chữ tuy còn non, nhưng ngay ngắn; chỉ là do lực b.út đủ, một vài chữ chỗ xiêu vẹo, run rẩy, quả thực khó để bắt chước.
“Quả thật là …” Võ Thiện Năng lẩm bẩm.
Lục Hồng Nguyên cũng :
“ là trùng hợp. Lạc tiểu nương t.ử quả nhiên lợi hại, chỉ tận dụng đồ vật, mà ngay cả đứa trẻ cũng dùng tới, đúng là vật tận kỳ dụng, nhân tận kỳ tài!”
Rồi ông sang khen Đỗ Lục Lang:
“Tiểu lang quân, chữ ! Về việc , e là nhờ con .”
Đỗ Lục Lang nắm c.h.ặ.t cây b.út lông, khen đến mức chút lúng túng, lặng lẽ nhích gần bên Lạc Dao nửa bước. Phải một lúc lâu mới khẽ gật đầu, nhỏ giọng đáp:
“Dạ…”
Lạc Dao mỉm , thuận tay xoa xoa đầu Lục Lang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-thanh-tieu-nu-y-trieu-duong/chuong-67-bat-dau-tu-quay-goi-so.html.]
Việc giao cho Đỗ Lục Lang công việc , một mặt là nàng mong bé thêm cơ hội tiếp xúc với , dần dần gỡ bỏ nỗi sợ hãi trong lòng, sớm chữa lành vết thương tinh thần.
Mặt khác, nơi đây hậu thế, cũng chẳng Trường An. Lạc Dao vẫn nhớ lời lão Bốc từng : với những đứa trẻ thể yếu như Lục Lang, ở Khổ Thủy Bảo đủ tuổi đinh, nổi việc nặng, nếu sở trường gì, chỉ ăn mà , sớm muộn cũng khác chán ghét.
Trước đó Lục Hồng Nguyên đồng ý để Đỗ Lục Lang d.ư.ợ.c đồng, thì bắt đầu từ việc thẻ ký , để bé quen dần với mấy trong y công phường. Tình cảm sâu lên, họ mới thật lòng tiếp nhận , mới thật sự chịu dạy bản lĩnh, cũng coi như lo liệu cho đứa trẻ một con đường vững.
Trong đầu Lạc Dao thoáng qua nhiều suy nghĩ.
quy trình gọi chỉ dừng ở đó, mấu chốt thực sự ở phân công, nàng liền sang với Tôn Trại:
“Có thẻ ký , còn cần chuyên trách phát thẻ. Tôn đại phu xuất thương hộ, giỏi giao tiếp, tinh thông sổ sách. Ngày mai xin phiền ngài ở bàn cửa, cùng Lục Lang sơ chẩn, dẫn khám.
Bệnh nhân tới, tất cả đều đến chỗ ngài . Ngài hỏi rõ đại khái bệnh tình, là khám đầu tái khám, ghi chép . Nếu chỉ là vết thương nhẹ tái khám, đơn thuần lấy t.h.u.ố.c, thì phát thẻ chữ ‘Đinh’, để Lục Lang trực tiếp dẫn tới bàn của , sẽ đối chiếu phương t.h.u.ố.c, bốc t.h.u.ố.c. Như thể phân luồng gần một nửa .”
Nói ngắn gọn, hai họ chính là bàn hướng dẫn – phân luồng thủ công.
Tôn Trại, Lục Hồng Nguyên và Võ Thiện Năng đến đây đều lộ vẻ kinh ngạc, , đồng thanh hỏi:
“Ai kể cho Lạc tiểu nương t.ử chuyện ?”
Ba đồng loạt lắc đầu.
Cuối cùng chỉ đành ngơ ngác Lạc Dao. Chuyện gì thế ? Lạc tiểu nương t.ử mới tới lâu, rõ những rắc rối khi phát thẻ ngày , thậm chí còn nghĩ sẵn cách ứng phó?
Khi việc phát thẻ thất bại quả thật là do nảy sinh quá nhiều vấn đề:
Thứ nhất, nhân lực đủ, chẳng ai chuyên việc dẫn khám, phát , ghi chép; thường khám bệnh, quản thẻ, phân nổi.
Thứ hai, các ca cấp cứu chen ngang, khiến ai nấy đều khó chịu.
Thứ ba, ít vô , luôn miệng mất thẻ, hoặc mạo nhận, cãi cọ lên thì càng loạn.
Lạc Dao giải thích thêm, chỉ tiếp tục :
“Khi dẫn khám, Tôn đại phu thể tiện tay ghi tên họ và đại khái chứng trạng sổ. Như , y án ghi sơ bộ ngay từ khâu đầu, ban đêm cần đối chiếu đơn t.h.u.ố.c để chép nữa, tiết kiệm nhiều phiền toái.”
Tôn Trại cầm miếng vỏ bạch dương mỏng xem xem , lén ngước mắt đ.á.n.h giá Lạc Dao, trong lòng ngổn ngang trăm mối.
Hôm nay thấy nàng mòn ghế lạnh, chỉ bốc t.h.u.ố.c việc vặt, còn thầm đắc ý, chút hả hê.
Không ngờ Lạc Dao suy nghĩ cho đến !
Nàng giữ lấy cơ hội tiếp xúc với bệnh nhân cho riêng , trái còn giao cho sơ chẩn tất cả bệnh nhân!
Điều nghĩa là, kẻ bình thường chẳng mấy cơ hội xem bệnh như , chỉ tiếp xúc với bộ bệnh nhân trong ngày, mà còn nắm trong tay từng y án, về nghiên cứu, suy ngẫm cũng dễ dàng hơn nhiều.
Nhớ vì bệnh của Hắc Đồn, Lạc Dao từng khuyên đừng vội tay chữa bệnh, hãy xem nhiều, học nhiều. Khi đó còn uất ức trong lòng, nghĩ rằng:
Ta cũng cơ hội để xem, để học chứ!
Giờ thì cơ hội chẳng đến !
Trong lòng lúc thì mừng rỡ, lúc hổ đến khó tả.
Chương
Chọn chương
Chương tiếp
Lưu bookmark
========================================================================================================================