Trọng Sinh Thành Tiểu Nữ Y Triều Đường - Chương 80: Giấy rốt cuộc cũng không gói được lửa

Cập nhật lúc: 2026-05-03 18:09:02
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Viên Cát xách túi t.h.u.ố.c buộc bằng dây thừng gai, lặng lẽ con đường đất trở về doanh trại.

Hoàng hôn buông xuống, hai bên tường doanh, những vọng lâu cao v.út đổ bóng dài trong ánh trời dần tối. Nàng im lặng bước qua từng mảng bóng đen, trong đầu vẫn ngừng vang vọng giọng trong trẻo, ôn hòa của Lạc Dao:

“Không chuyện nam nữ. Ngươi vốn dĩ là nữ t.ử, chỉ là đang mang bệnh mà thôi.”

“Còn câu hỏi của ngươi, đối với , bệnh nhân bao giờ phân biệt nam nữ, cũng sang hèn. Đã tìm đến mặt cầu y, thì đều là cần cứu chữa, thể nhạo mang bệnh?”

“Nghe ngươi là đầu Nam doanh, những nam nhân đều bại tay ngươi. Nếu bọn họ còn bằng ngươi, cớ ngươi tự hỏi như thế, chẳng là tự coi nhẹ bản ?”

Mỗi câu Lạc Dao đều như gõ mạnh nơi sâu thẳm nhất trong lòng nàng. Đã bao lâu ai với nàng những lời như ? Khi nàng mở miệng định gì đó, nhưng trăm mối ngổn ngang đều nghẹn nơi cổ họng, cuối cùng vẫn thể thốt , chỉ cúi đầu, ậm ừ đáp một tiếng mơ hồ.

lúc Lục Hồng Nguyên ở bên ngoài lên tiếng giục, nàng liền nhận t.h.u.ố.c cáo từ.

Nhật Hạ - Stories

Tiểu y nương tiễn nàng tới cửa, nơi ngưỡng cửa còn hạ giọng dặn dò:

“Căn nguyên bệnh của ngươi ở chỗ âm dương mất cân bằng, dương khí trong cơ thể quá thịnh. Loại bệnh cái là bẩm sinh, cái là do hậu thiên mà thành. Nếu mặc kệ chữa, chỉ ảnh hưởng đến việc sinh nở, lúc trẻ thấy rõ, nhưng về già thận tạng sẽ liên lụy bởi căn bệnh .”

Nàng chỉ gói t.h.u.ố.c trong tay Viên Cát, tỉ mỉ căn dặn:

“Phương t.h.u.ố.c kê cho ngươi là Kim linh thất tiếu tán, chuyên để giảm đau kinh nguyệt, trong đó diên hồ sách giúp giảm đau. Về nhà dùng rượu hoàng t.ửu ngâm diên hồ sách nửa canh giờ , mới sắc chung với các vị t.h.u.ố.c khác. Đun sôi ba , trào ba lượt, lọc uống khi còn ấm. Thuốc chỉ dùng để giảm đau. Nếu ngươi trị tận gốc, uống ba ngày là đủ; còn nếu chữa dứt điểm, ngày mai hãy tìm , một cách, lẽ sẽ hữu dụng với ngươi.”

Viên Cát mà đầu óc mơ hồ, đến mức quên mất khi đó trả lời , dường như cũng chẳng trả lời gì, chỉ một tiếng cảm ơn, mang theo tâm trạng giằng co bước con đường trở về.

Gió mang theo cát mịn tạt mặt, nhưng hề đau, chỉ tê tê, như ai đó dùng chiếc bàn chải lông lạc đà cũ nhẹ nhàng quệt qua gò má nàng. Trái tim nàng cũng theo cảm giác mà khẽ run lên, tựa như thứ gì đó chạm tới từng chút một, phân rõ là ngứa đau.

Rốt cuộc nàng nên chữa dứt căn bệnh ? Trước nàng , mơ cũng nghĩ tới — bệnh đau đớn quá. hôm nay tiểu y nương xong, nàng do dự.

Viên Cát hai mươi tám tuổi.

Trước khi Khổ Thủy Bảo xây dựng, nàng ở Đại Đấu Bảo tòng quân gần tám năm, đó mới điều về đây.

Tính , nàng sống cùng các đồng ngũ suốt mười một năm. Vài năm nữa thôi, quãng thời gian giả dạng nam t.ử của nàng e rằng còn dài hơn cả quãng đời nữ nhi.

Ở cái tuổi , trong doanh trại nàng vẫn Chu hiệu úy khen là “tiền đồ rộng mở”. nếu là một nữ t.ử bình thường lớn lên trong khuê các, hẳn sớm xuất giá tòng phu, sinh con dưỡng cái .

Viên Cát nhớ tới một đồng đội từng cùng nàng truy kích quân Đột Quyết. Người chiến trường thì vô cùng dũng mãnh, nghĩa khí, nhiều xung phong phía , cũng nhiều liều c.h.ế.t che chở cho đồng đội rút lui.

Đó là một chiến hữu , thể giao cả lưng lẫn mạng.

lúc nhàn rỗi chuyện vợ con, đùa với Viên Cát:

“Đừng chứ, cưới vợ muộn như A Cát cũng chỗ , giống lão bà nhà , tuổi tác lớn , thành con cọp Hà Đông, bà già mặt vàng! Lần khó khăn lắm mới xin phép về thăm nhà, đụng nàng ở đầu thôn chống nạnh cãi với , nước bọt bay tung tóe, kéo tóc lăn lộn, suýt nữa chẳng nhận ! Haiz! Đợi ngày biên cương yên , dịp cởi giáp về quê, nhất định nạp thêm một phòng mỹ !”

Sau đó các khác gặng hỏi mới , “lão thê” của còn nhỏ hơn năm tuổi, tuổi cũng chỉ hai mươi bảy, hai mươi tám.

Viên Cát xong liền im lặng.

Rồi nàng nghĩ đến bản . Những năm tháng nữ t.ử , nàng gì?

Nàng từng ngày đêm canh giữ nơi phong hỏa đài cô quạnh, khoác áo lông cừu rách nát ngắm biển mây cuồn cuộn;

Nàng từng giẫm lên đường tuyết trắng xóa vượt dãy Kỳ Liên, để băng tinh phủ đầy hàng mi;

Nàng từng vô vượt qua Minh Sa Sơn tuần tra biên cảnh, thong thả bước những cồn cát viền bạc ánh trăng…

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-thanh-tieu-nu-y-trieu-duong/chuong-80-giay-rot-cuoc-cung-khong-goi-duoc-lua.html.]

Dĩ nhiên, nàng cũng từng rong ngựa nơi biên tái, từng tự tay g.i.ế.c giặc.

Bộ giáp khoác nàng nhiều năm, gần như hòa một với da thịt.

Nếu một giật phăng nó xuống, bóng dáng nữ t.ử mơ hồ ẩn giấu trong thể nàng … e rằng chính nàng cũng chẳng còn nhận .

Nếu chữa khỏi căn bệnh , mỗi tháng đều thấy huyết, ở trong doanh trại liệu còn thể che giấu chu chăng?

nếu thể trị tận gốc, chẳng qua cũng chỉ là uống rượu độc giải khát… Tiểu y nương hôm nay liếc mắt thấu, thì ngày chắc sẽ còn y giả cao minh như nàng nữa.

Giấy rốt cuộc cũng gói lửa.

Vậy thì… cởi giáp quy điền ư?

nàng dường như còn nơi nào thể về. Dẫu nàng chữ, mỗi độ năm mới cũng từng các kép hát thổi sáo ngâm xướng

Mộc Lan từ

.

Mộc Lan lập đại công trở về, cảnh “cha con về, tận ngoài thành đón đợi”, còn chị em, em út vui mừng mài d.a.o g.i.ế.c heo mổ dê.

Còn nàng thì ?

Nàng nhớ tới một năm xin phép về thăm nhà, các tỷ đều xuất giá vợ , vì nàng trở về mà vội vã từ nhà chồng trò chuyện. vài câu hỏi han lạnh ấm, lời dần chỉ còn xoay quanh chuyện cơm áo gạo tiền, sinh con nuôi cái, chuyện nhà nhà .

Viên Cát ngơ ngác , một câu cũng chẳng chen .

Sau đó, các tỷ dè dặt hỏi tới những ngày tháng nàng sống trong quân doanh. Khi quân công nơi đây tính bằng đầu , Viên Cát từng g.i.ế.c địch, từng c.h.é.m đầu, các nàng đều sợ hãi, ánh mắt nàng dần biến thành nửa kính nể lấy lòng, nửa xa cách e dè.

Chính lúc , Viên Cát mới hiểu : khi a gia qua đời, ngôi nhà cũng còn là chốn nàng thể trở về nữa.

A gia nàng là c.h.ế.t vì lao lực. Sau khi gả gắm thỏa cho các con gái, ông nhất mực chịu tiêu tiền quân lương Viên Cát gửi về, còn để dành, chờ nàng về của hồi môn.

Lão đầu bướng bỉnh , cũng chẳng nghĩ xem nàng sinh là dáng dấp thế nào, lăn lộn trong quân doanh bao năm, còn thể gả ?

Vậy mà ông vẫn cố chấp tích góp của hồi môn cho nàng, một bạn với ngựa bò dê cừu.

Có một năm, vì tìm đàn ngựa lạc, ông mang theo một túi bánh nang ngoài, dầm sương dãi gió thảo nguyên hơn nửa tháng, tiếc là vẫn tìm . Sau đó tuyết lớn phong sơn, ông vẫn nỡ mấy con ngựa , mạo hiểm ngoài tìm tiếp, chẳng may rơi hố băng, cứ thế mà .

Từ đó về , Viên Cát cũng cần vất vả xin nghỉ phép về nhà nữa, năm qua năm, cho tới tận hôm nay.

Đến hôm nay , nàng còn thể chọn thế nào đây?

Sau lưng nàng, đèn đuốc ở các công xưởng, doanh phòng trong Khổ Thủy Bảo lượt sáng lên. Nàng từng bước qua những vệt sáng tối đan xen mặt đất, từ đầu đến cuối vẫn cúi thấp đầu.

Chương

Chọn chương

Chương tiếp

Lưu bookmark

 

========================================================================================================================

Loading...