Trọng Sinh Thành Tiểu Nữ Y Triều Đường - Chương 95: Miệng sinh ra chẳng phải để nói chuyện sao!

Cập nhật lúc: 2026-05-03 18:10:45
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

, đó chính là 《Dịch Cân Kinh》 — môn công pháp thường xuyên xuất hiện trong tiểu thuyết võ hiệp, tôn xưng là võ học chí cao của Thiếu Lâm.

Thế nhưng thực tế, 《Dịch Cân Kinh》 trong lịch sử bắt nguồn từ các thuật đạo dẫn dưỡng sinh của Đạo gia, ghi chép trong 《Trang Tử》 thời Tiên Tần.

Đến thời Nam Bắc triều, thuật lưu truyền rộng rãi trong dân gian. Sang Đường – Tống, các tăng nhân Thiền tông vì thiền lâu ngày khiến khí huyết trì trệ, liền mượn dùng những phép đạo dẫn trong dân gian để hoạt lạc gân cốt, đồng thời mượn danh Bồ Đề Đạt Ma sáng tạo. Từ đó về , hậu thế mới dần truyền tụng nó như bảo điển của Phật môn.

Đến thời Tống – Nguyên, trong quá trình phát triển, 《Dịch Cân Kinh》 bắt đầu dung hợp thêm yếu tố võ thuật, nhấn mạnh rèn luyện thể năng và công phu đ.á.n.h – đập thể, dần kết hợp với nội công Thiếu Lâm, hình thành đặc trưng Phật – Đạo song tu.

Sang thời Minh, vì môn công pháp tác dụng

“nội luyện tinh – khí – thần, ngoại luyện gân – xương – da”

, các động tác gắn c.h.ặ.t với lý luận kinh – cân – mạch của Trung y, hơn nữa còn giúp kéo giãn gân xương, tăng cường thể lực và lực tay cho thầy chính cốt, xoa bóp, nên tiếp tục diễn hóa, trở thành công pháp rèn căn bản của khoa chính cốt – thôi nã Trung y, là môn bắt buộc đối với học y.

Tuy nhiên, do nguồn gốc lịch sử phức tạp, về 《Dịch Cân Kinh》 dần phân hóa thành nhiều lưu phái khác , như phái Thiếu Lâm, Đạo giáo Nam tông, phái dưỡng sinh Trung y…

Còn Lạc Dao học thuộc phái nào… chính nàng cũng .

Chỉ nhớ rằng một kỳ nghỉ hè thời thơ ấu, khi bệnh lý ở đáy mắt nàng tuy xuất hiện nhưng thị lực vẫn suy kiệt . Vị thầy tiên đưa nàng lên Thiếu Lâm luyện La Hán công suốt hai tháng để tăng cường sức lực và cơ bắp; đó đưa nàng tới Thái Thanh Cung, theo đạo sĩ học luyện khí và thổ nạp.

Sau đó mới chính thức bắt đầu học chiêu thức.

Thật sự chuyện thầy t.h.u.ố.c chỉ chữa bệnh, mà còn chút quyền cước.

Lạc Dao chỉ tự kiên trì luyện tập mỗi ngày, mà còn thường xuyên khuyên những bệnh nhân đến phòng khám vật lý trị liệu nên tập 《Dịch Cân Kinh》 tại nhà. Trung y giảng rằng:

“Gân mạnh thì cường, gân giãn thì dẻo, gân cứng thì lực vững, gân hòa thì an.”

Các động tác của 《Dịch Cân Kinh》 mềm mại mà ẩn chứa cương lực, so với Bát Đoạn Cẩm thì càng thích hợp hơn với lâu nơi công sở và lao động tổn thương cơ lưng, hiệu quả cũng đến nhanh hơn.

Giờ tới thời nhà Đường, đương nhiên thể quên luyện công.

Cơ bản công phu chăm chỉ luyện tập, nếu thì ngay cả thể lực của chính cũng theo kịp, tay chân sinh sượng, bẻ nổi những khúc xương cứng như của Nhạc đô úy?

Huống chi nơi biên quan là lính trấn thủ, xương cứng chắc hẳn còn nhiều, lúc luyện thì đợi đến bao giờ?

Lạc Dao nghĩ, 《Dịch Cân Kinh》 vốn xuất hiện từ thời Đường, đường đường chính chính luyện cũng chẳng sợ Lục Hồng Nguyên những khác hỏi han. Cho dù hỏi, nàng cũng trả lời trôi chảy .

Vì thế lúc luyện tập liền chút kiêng dè.

Nhật Hạ - Stories

Sáng sớm cuối thu vô cùng lạnh, hôm nay còn phủ một tầng sương xám mờ, mà Lạc Dao luyện đến toát mồ hôi đầy . Chỉ là thể nguyên chủ từng tập qua, gân cốt cứng đờ khó giãn, nàng cố sức bẻ tay bẻ chân , nhiều động tác vẫn đúng.

nàng cũng nóng vội, chậm rãi luyện sẽ .

Ngay khi nàng cố gắng bẻ một tư thế méo mó của chiêu “Cửu Quỷ Bạt Mã Đao Thế”, thì Lục Hồng Nguyên và Tôn Trại thức dậy.

Sau khi dọn dẹp xong kho, Võ Thiện Năng hai họ đuổi ngủ riêng trong kho, cũng chẳng hiểu vì , cả hai đều thích ngủ cùng .

Lục Hồng Nguyên và Tôn Trại bước , còn đang ngái ngủ, liền thấy trong làn sương dày đặc một bóng gầy gò đó, một tay vòng qua đầu, như vặn cả cái đầu xoắn ngược lưng, còn phát những tiếng răng rắc của khớp xương bẻ động.

“Chào buổi sáng.”

Bóng vặn vẹo còn phát giọng của Lạc tiểu nương t.ử. Chỉ là lúc cách một tầng sương mù, trong buổi sớm yên tĩnh khác thường, lên cứ như tiếng vọng.

Ma quỷ!

Hai hoảng hốt kêu lên một tiếng, suýt nữa thì nhảy dựng lên ôm chầm lấy .

Mãi một lúc , Lục Hồng Nguyên và Tôn Trại mới hồn, run rẩy quanh bếp lửa. Vừa đúng là dọa quá mức, đến nỗi tay Lục Hồng Nguyên lúc nấu cháo bây giờ vẫn còn run bần bật.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-thanh-tieu-nu-y-trieu-duong/chuong-95-mieng-sinh-ra-chang-phai-de-noi-chuyen-sao.html.]

Tôn Trại cũng lau mồ hôi lạnh túa trán, vẻ mặt khó thành lời, hỏi:

“Tiểu nương t.ử đây là… sáng sớm sân… rốt cuộc là đang… đang ?”

Lạc Dao cũng ngờ dọa đến mức , đành khan giải thích một lượt.

Nghe đó là pháp dẫn luyện để cường kiện cốt, hỗ trợ cho xoa bóp chỉnh cốt, hai lúc mới thở phào nhẹ nhõm.

Ban nãy thoáng qua, Lạc tiểu nương t.ử trông chẳng khác nào nữ quỷ oán khí ngút trời treo xà nhà trong mấy cuốn thoại bản…

Hóa là đang luyện cơ bản công phu, may thật.

Lục Hồng Nguyên xuất chính quy từ khoa y, chuyện luyện cơ bản công là thế nào. những động tác Lạc Dao luyện khác hẳn những thứ từng thấy đây, trông vô cùng lợi hại, khiến cũng chút động tâm học. Song nghĩ , đây hẳn là gia học nhà họ Lạc, thể dễ dàng truyền cho ngoài họ?

Thậm chí việc truyền cho Lạc tiểu nương t.ử cũng phần lạ , bởi những gia truyền như xưa nay đều truyền nam truyền nữ. Chỉ là từng lão Sàng , phụ của Lạc tiểu nương t.ử con trai, truyền cho trưởng nữ như nàng thì cũng miễn cưỡng cho thông.

Lục Hồng Nguyên trong lòng nghĩ ngợi đủ điều, còn kịp hồn, thấy Tôn Trại bưng một bát cháo kê đầy ụ đưa đến mặt Lạc Dao, lấy lòng :

“Quyển 《Dịch Cân Kinh》 , tiểu nương t.ử thể dạy ? Ta thật sự học. Ta chẳng thiên phú gì về phương t.h.u.ố.c, nếu thể giúp xoa bóp chỉnh cốt thì cũng .”

“Ngươi…” Lục Hồng Nguyên trợn tròn mắt , thầm nghĩ chẳng trách giới buôn bán lấy tiền đồng da mặt, đúng là dày thật! Hỏi kiểu mà cũng hỏi !

Tôn Trại giả vờ thấy ánh mắt của Lục Hồng Nguyên. Phụ từ nhỏ dạy, ngoài việc thoải mái, gan , chuyện thành cứ mở miệng ! Bị từ chối thì tính tiếp, hỏi gì?

Miệng sinh chẳng để chuyện !

Dù hỏi thì hỏi to gan, nhưng Tôn Trại cũng chẳng dám mơ Lạc Dao sẽ gật đầu ngay. Dẫu đây cũng là gia học tự sáng, còn âm thầm tính xem còn bao nhiêu tích góp, chỉ cần Lạc Dao chịu nới lời, định dâng hết lên để tỏ lòng thành…

Nào ngờ, còn kịp dây dưa, Lạc Dao uống cháo gật đầu:

“Được thôi. Vậy ngày mai ngươi dậy sớm chút, cùng luyện là .”

Thân thể nàng hiện giờ cũng luyện nhanh, thể từng chiêu từng thức mà dạy.

Tôn Trại trợn tròn mắt, gì đó mà thốt . Phải một lúc lâu mới kích động bật dậy, “bịch” một tiếng quỳ sụp xuống đất, dập đầu liên tiếp ba cái thật mạnh mặt Lạc Dao:

“Đa tạ sư phụ truyền thụ chân truyền, xin sư phụ nhận của đồ nhi một lạy!”

“Ê ê ê…” Lạc Dao cũng hoảng hồn bật dậy.

Lục Hồng Nguyên thì ngây đồng ý ? Sao đồng ý dễ dàng thế? Dễ ?

Hắn liếc Tôn Trại một cái, Lạc Dao một cái, trong lòng rối bời thôi.

Hắn là sư phụ, mà sư phụ còn sống sờ sờ ! Nếu vì học cái nhận thêm một sư phụ nữa, đến tiết lễ sang thăm sư phụ cũ… liệu đuổi thẳng ngoài đây?

Chương

Chọn chương

Chương tiếp

Lưu bookmark

 

========================================================================================================================

 

 

Loading...