Trọng Sinh Thập Niên 60: Cướp Hôn, Chớp Nhoáng Gả Cho Sĩ Quan Lại Hóa Người Thắng Đậm - Chương 187: Lẽ nào là quả báo của ông trời
Cập nhật lúc: 2026-04-16 10:44:20
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bên bàn ăn, Hoắc Thanh Hoan ngấu nghiến nhai thịt liến thoắng: "Ông nội ơi, cả chị dâu dọn sang sống cùng ông , là cháu cũng dọn qua bầu bạn với ông nhé!"
Hoắc Quân Sơn thừa hiểu tỏng con trai út đang ấp ủ mưu đồ gì. Chẳng qua là cu thấy mâm cơm nhà cả tươm tất, thịnh soạn hơn nên mới sinh lòng tơ tưởng chứ gì.
ngặt nỗi, cha già bước sang tuổi thất thập cổ lai hy, còn út tuy mới mười hai nhưng vóc dáng trổ mã cao mét sáu lăm, to xác chẳng kém gì thanh niên lực lưỡng. Giờ mà để hai ông cháu chen chúc cùng một chiếc giường thì quả là bất tiện vô cùng.
Thấy ông cụ Hoắc vẫn trầm ngâm , Hoắc Quân Sơn bèn lên tiếng: "Hoan Hoan , già thường khó ngủ, ông nội con quen nếp ngủ một . Con cứ yên phận ở nhà 'trưởng phòng khách' !"
"Chị họ sang nhà ông nội cũng chỉ ngủ ngoài phòng khách thôi mà. Anh cả ơi, là gọi đóng thêm một chiếc giường tầng , chị họ ngủ tầng , em ngủ tầng . Tan học về, em còn thể phụ chị dâu trông nom mấy đứa cháu nữa."
Hoắc Quân Sơn thấy con trai út lí lẽ rành rọt như , là cu hạ quyết tâm dọn sang sống cùng ông nội cho bằng .
Hoắc Lễ tuổi tác cao, già thường lấy sự náo nhiệt vui. Ông trầm ngâm giây lát dịu giọng bảo Hoắc Thanh Hoan:
"Nếu cháu thực tâm dọn sang đây, thì kê thêm một chiếc giường nhỏ ngay trong phòng ông. Giường nhỏ quen thì trải đệm đất. Nam nữ thụ thụ bất , đừng bày vẽ giường tầng giường kép gì."
Ông tuổi cao sức yếu, vốn dĩ mắc chứng khó ngủ, nếu chung giường với Thanh Hoan, chỉ cần nó trở một cái là ông tỉnh giấc ngay.
Cũng may thằng nhóc ngủ ngoan ngáy, chứ nếu , đừng là chung giường, nội việc chung phòng thôi cũng đủ khiến phát rồ.
Đôi mắt Hoắc Thanh Hoan sáng rực lên, ông nội gật đầu ưng thuận ! Cậu vội vàng đặt đũa xuống, đưa ánh mắt lấp lánh kỳ vọng sang cả và chị dâu.
"Anh cả, chị dâu, em sang phụ chị trông cháu ạ?"
Hoắc Thanh Từ mỉm , trêu chọc hỏi ngược : "Em thực sự sang đây để phụ chị trông cháu ?"
Hoắc Dập Ninh đang hì hục gặm thịt bỗng chen ngang: "Không ạ, chú út chắc chắn là sang đây để giành thịt của con thì ."
Tiêu Nhã bật khanh khách, xoa xoa đầu Hoắc Dập Ninh, hướng ánh mắt trêu đùa con út đang xị mặt: "Thấy , đến đứa cháu lớn của con cũng guốc trong bụng con, tỏng con tham ăn kìa."
Hoắc Thanh Hoan hừ lạnh một tiếng phục: "Con mà tham ăn bằng nó ? Mọi cứ vóc dáng con thì , con gì lấy một lạng mỡ thừa nào."
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Hoắc Dập Ninh qua là hiểu ngay chú út đang ngấm ngầm chê béo!
Cậu bé tức tối phụng phịu cãi : "Đợi con lớn lên, cao lên thì sẽ béo nữa ."
Đôi gò má phúng phính vì tức giận mà đỏ bừng, phồng to lên hệt như một chú cá nóc nhỏ.
Lâm Mạn vẻ mặt đáng yêu của Hoắc Dập Ninh mà nhịn bật . Cô gắp vài cọng đậu đũa dài bỏ bát bé, ôn tồn dỗ dành: "Muốn cao lớn thì con ăn nhiều rau xanh nhé."
Sau đó, cô sang Hoắc Thanh Hoan, nhẹ nhàng tiếp lời: "Thanh Hoan , em dọn sang nhà ông nội sống, chị và cả em đều hoan nghênh. Có điều, em tự học cách giặt giũ quần áo của nhé."
Lâm Mạn tất nhiên để cố tình khó Hoắc Thanh Hoan, cô chỉ mong em chồng thể tự lập hơn, dẫu bé cũng khôn lớn .
Hơn nữa, sống chung một mái nhà, tự giác thì ông nội cũng đỡ nhọc lòng. Cô rõ Hoắc Thanh Hoan từ nhỏ quấn quýt bên ông nội, ông cũng nhất mực cưng chiều , nhưng đôi khi sự bảo bọc thái quá vô tình hại đứa trẻ.
Hoắc Thanh Hoan thấu hiểu nỗi dụng tâm lương khổ của chị dâu, ngoan ngoãn gật đầu quả quyết: "Vâng thưa chị dâu, em sẽ tự giặt quần áo của , em còn thể giặt giúp ông nội nữa."
Lâm Mạn mỉm khen ngợi: "Ừm, Hoan Hoan nhà chúng lúc nào cũng hiểu chuyện như ."
Lăng Phi mơ cũng ngờ tới việc Hoắc Thanh Hoan nhất mực lời chị dâu cả đến thế. Thường ngày quần áo ở nhà, nếu chồng giặt giũ thì cũng đến tay cô lo liệu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-60-cuop-hon-chop-nhoang-ga-cho-si-quan-lai-hoa-nguoi-thang-dam-ozrb/chuong-187-le-nao-la-qua-bao-cua-ong-troi.html.]
Vậy mà chị dâu cả chỉ buông một câu bảo tự giặt quần áo, vui vẻ gật đầu ưng thuận tắp lự, thậm chí còn hăng hái đòi giặt giúp cả phần của ông nội, dáng vẻ cứ như thể đó là một đặc ân đầy tự hào.
Tình cảm của họ khăng khít thật đấy! Thảo nào Hoắc Thanh Hoan cũng nằng nặc đòi dọn sang sống cùng ông nội. Dạo khi họ chuyển về, bao giờ nảy sinh ý định dọn sang đó .
Giữa lúc Lăng Phi đang mải miết chìm trong mớ suy tư, Hoắc Thanh Yến liếc thấy bộ dạng ngẩn ngơ của vợ, bèn tiện tay gắp một miếng cá vàng ươm rán giòn bỏ bát cô, trêu chọc: "Nào, mau ăn cá tẩm bổ cái đầu óc , đừng đực đấy nữa."
Lăng Phi xong câu , ngọn lửa giận dữ tức thì bùng lên dữ dội. Chẳng kịp suy tính thiệt hơn, cô vung chân tung một cú đá trời giáng thẳng cẳng chân Hoắc Thanh Yến.
Bị tấn công bất ngờ, Hoắc Thanh Yến giật nảy , đùi va mạnh mép bàn tạo nên một tiếng "Rầm!" đinh tai nhức óc. Phút chốc, ánh bàn ăn đều đổ dồn hai họ.
Hoắc Lễ cháu trai càng lớn càng thêm trẻ con bốc đồng, bất lực khẽ lắc đầu. Còn Hoắc Quân Sơn thì quắc mắt lườm Hoắc Thanh Yến một cái sắc lẹm, buông lời quở trách:
"Lớn tồng ngồng mà ăn bửa cơm cũng nên hồn, còn thua xa sự ngoan ngoãn hiểu chuyện của Ninh Ninh."
lúc , Hoắc Dập Ninh đang hì hục gặm miếng sườn bỗng ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt mở to tròn xoe, trong bụng thầm tự nhủ: Lẽ nào ông nội đang ngợi khen ngoan ngoãn lời ? Hì hì, đúng thế, đích thị là một em bé ngoan ngoãn hiểu chuyện nhất nhà mà!
Thấy cháu nội vẻ khoái khẩu món sườn, Hoắc Quân Sơn liền gắp thêm hai ba miếng sườn nhiều thịt, nhẹ nhàng bỏ bát bé.
Hoắc Thanh Từ thấy ba nuông chiều cháu thái quá, bèn lên tiếng khuyên nhủ: "Ba , thằng nhóc hôm nay ăn quá nhiều thịt , tập cho nó ăn thêm chút rau xanh, bằng đống mỡ nó tập tành kiểu gì cũng chẳng hao ."
"Chẳng giảm thì thôi, nó mới chừng tuổi đầu, đợi đến độ tám chín tuổi trổ giò cao lên, tự khắc vóc dáng sẽ thon gọn ."
Lâm Mạn khẽ mỉm phản bác, chỉ lặng lẽ gắp thêm vài cọng đậu đũa dài bát Hoắc Dập Ninh.
Dùng bữa xong, Liêu Tư Tiệp thoăn thoắt dọn dẹp bát đũa. Tiêu Nhã ôm c.h.ặ.t đứa cháu nhỏ Hoắc Dập An nỡ buông tay. Vợ chồng Hoắc Thanh Yến và Lăng Phi thì quấn quýt trêu đùa nhóc ngốc nghếch Hoắc Dập Ninh. Những còn thì tản hóng mát chiếc ghế dài ngoài sân, rôm rả trò chuyện.
Hoắc Thanh Yến cháu đích tôn trắng trẻo, bụ bẫm, trong lòng càng càng sinh lòng yêu mến. Đột nhiên, cúi xuống ngang tầm mắt Hoắc Dập Ninh, dụ dỗ: "Ninh Ninh , cháu gọi thêm vài tiếng chú hai thật ngọt , chú hai sẽ đưa cháu lái máy bay, chịu nào?"
Hoắc Dập Ninh ngước đôi mắt trong veo, điềm nhiên quan sát chú hai với vóc dáng cao lớn vạm vỡ, oai phong lẫm liệt, thong thả cất lời: "Chú hai ơi, thế máy bay đang giấu ở ạ?"
"Để chú dẫn cháu xem tận mắt nhé."
Hoắc Dập Ninh nhoẻn miệng tươi rói, đôi mắt lém lỉnh đảo lia lịa: "Chú hai ơi, chú thấp xuống một chút , cháu nhỏ cho chú một bí mật ."
"Bí mật gì thế?" Hoắc Thanh Yến chẳng mảy may nghi ngờ, lập tức ngoan ngoãn xổm xuống.
Nào ngờ, Hoắc Dập Ninh lanh lẹ vòng phía lưng chú, thoăn thoắt trèo tót lên lưng, vươn chân định vắt vẻo cưỡi cổ. lúc , Lâm Mạn bưng khay trái cây bước tới, lớn tiếng quát: "Hoắc Dập Ninh, con đang cái trò gì đấy hả?"
Hoắc Dập Ninh hoảng hốt thu chân , bĩu môi bày vẻ mặt oan ức đáng thương tột độ: "Chú hai hứa sẽ đưa con lái máy bay cơ mà. Chú cho con cưỡi lên cổ, thì hai chú cháu lái máy bay kiểu gì bây giờ? Ngày xưa ba cũng công kênh con vai lái máy bay như thế mà."
Hoắc Thanh Yến vội vàng can ngăn: "Chị dâu cả, chị đừng mắng cháu nó nữa. Em cứ để thằng nhóc cưỡi cổ một lát cũng chẳng , coi như em tập dượt cách chăm con mọn mà."
Lăng Phi khẽ xoa tay lên bụng , bác sĩ cũng cất công thăm khám, hai vợ chồng cũng tuân thủ nghiêm ngặt lời dặn dò của bác sĩ mà ân ái, mà cớ bụng cô vẫn cứ xẹp lép thế ?
Lẽ nào do cô lỡ vung chân đá Bạch San San, sảy mất cái t.h.a.i trong bụng cô , nên giờ đây ông trời mới giáng đòn trừng phạt cô?
Nghĩ đến đây, sắc mặt Lăng Phi bất giác tái nhợt vài phần. Từ cái dạo lỡ chân mất đứa con của Bạch San San, chén cơm ở đoàn văn công của cô cũng tan tành mây khói.
Giờ đây, dẫu công việc ngon nghẻ bày mắt, thì với vết đen ghi nặng rành rành trong hồ sơ lý lịch, chẳng cơ quan đoàn thể nào dám mở rộng vòng tay đón nhận cô nữa. Thực tâm, cô hằng ao ước bục giảng một cô giáo dạy nhạc, nhưng hỡi ôi, bản hồ sơ lý lịch thể tẩy xóa từ đầu nữa.