Trọng Sinh Thập Niên 60: Cướp Hôn, Chớp Nhoáng Gả Cho Sĩ Quan Lại Hóa Người Thắng Đậm - Chương 532: Đổ xô khuyên nhủ
Cập nhật lúc: 2026-04-17 10:36:53
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thấy Hoắc Nhu ngoan ngoãn nhai nho khô, còn chậu hoa nữa, Lâm Mạn mới an tâm sang bắt chuyện với chồng.
"Mẹ ơi, Thanh Từ bảo việc bàn với con, là chuyện gì ạ?"
"Vào phòng cho ." Dứt lời, Tiêu Nhã sang dặn dò Hoắc Nhu: "Nhu Nhu, với chị dâu phòng chuyện tí xíu, con cứ yên đây ăn nho khô ngoan ngoãn nhé, rõ ?"
Hoắc Nhu mừng rỡ mặt, với chị dâu khuất , đây há chẳng cơ hội ngàn vàng để cô bé lén hái một đóa hoa hồng nhét túi đem về khoe ba ?
Lâm Mạn hành động mờ ám của chồng dọa cho hết hồn. Chuyện gì mà lôi phòng đóng cửa kín mít thế ? Lẽ nào bà m.a.n.g t.h.a.i thật?
Cô lo lắng dẫn chồng phòng. Vừa xuống mép giường, Tiêu Nhã đỏ mặt tía tai, ấp úng mở lời: "Mạn Mạn, con... con sờ thử n.g.ự.c xem, hình như trong mọc cục gì cứng ngắc á."
Lâm Mạn ngạc nhiên tập. Mẹ chồng sang tìm cô hóa là để nhờ khám n.g.ự.c! ngẫm cũng , phụ nữ thời buổi hễ vấn đề gì ở vòng một là ngại ngùng c.h.ế.t , dám đến bệnh viện cho bác sĩ khám.
"Mẹ, n.g.ự.c nổi cục u ạ?"
Tiêu Nhã gật đầu: "Ừ, hai tháng nay thấy n.g.ự.c bên to bên nhỏ rõ rệt, n.g.ự.c trái sờ vô thấy lộm cộm một cục cứng ngắc."
Lâm Mạn cẩn trọng dò hỏi: "Mẹ ấn thử vô cục u đó thấy đau nhức gì ạ?"
"Không đau mấy, chỉ thấy cộm cộm, cứng ngắc thôi."
Lâm Mạn cau mày suy nghĩ. Theo lẽ thường, u xơ tuyến v.ú kèm với triệu chứng căng tức, đau nhức. tình trạng của chồng vẻ hề đơn giản!
Lẽ nào... lẽ nào chồng mắc bệnh u.n.g t.h.ư v.ú? Nghe đồn u.n.g t.h.ư v.ú giai đoạn đầu thường diễn biến âm thầm, gây đau đớn gì. Nghĩ tới đây, Lâm Mạn bất giác rùng ớn lạnh.
Cô hít một thật sâu, cố trấn tĩnh bản , dịu giọng với chồng: "Mẹ cởi nút áo , để con sờ thử xem ."
Tiêu Nhã ngập ngừng một thoáng cũng lời. Lâm Mạn quan sát kỹ lưỡng, quả nhiên n.g.ự.c trái của bà to hơn hẳn n.g.ự.c .
Cô run rẩy đưa tay nắn nắn cục u. Khối u cứng như đá cuội, bề mặt gồ ghề, lởm chởm, ranh giới với các mô xung quanh cũng lờ mờ, rõ ràng. Những dấu hiệu ... chẳng y như triệu chứng của u.n.g t.h.ư v.ú giai đoạn đầu ?
Lâm Mạn như sét đ.á.n.h, c.h.ế.t trân tại chỗ, đầu óc trống rỗng. Nếu chồng mắc u.n.g t.h.ư v.ú thật thì tính đây?
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Ý nghĩ kinh hoàng đó cứ quanh quẩn trong tâm trí, khiến cô cảm thấy sợ hãi và bất lực tột độ. Nhỡ chồng u.n.g t.h.ư v.ú thật, cô giải quyết thế nào?
"Mẹ, là giờ thẳng bệnh viện . Bác sĩ trong viện tay nghề cao, chắc chắn khám bệnh thôi."
"Mạn Mạn, con thật cho , mắc bệnh nan y vô phương cứu chữa ? Ngực con nảy nở thế , chắc bao giờ nổi mấy cục cứng ngắc như nhỉ?"
Lâm Mạn lắc đầu: "Dạ . Mẹ ơi, con khuyên nhất nên đến bệnh viện khám xét cho tường tận, là bây giờ luôn?"
"Thôi còn tranh thủ về nấu cơm trưa cho ba con. Vác cái già khám bệnh phụ khoa, ngượng c.h.ế.t ."
"Mẹ đừng lo vớ vẩn, bệnh viện thiếu gì bác sĩ nữ. Con sẽ cùng đưa khám, yên tâm."
Tiêu Nhã nửa nửa . Lỡ vô tình nhận "bản án t.ử hình" thì bà xoay xở đây? Con gái còn quá nhỏ, thằng con út vẫn yên bề gia thất. Càng nghĩ, Tiêu Nhã càng tủi , nước mắt lã chã tuôn rơi.
Thấy chồng sụt sùi , Lâm Mạn lúng túng chả dỗ dành thế nào. lúc , Tiêu Nhã vội vàng lau nước mắt, phắt dậy: "Mạn Mạn, chuyện con cấm tuyệt đối hé răng với Thanh Từ nhé, để suy tính thêm ."
"Mẹ ơi, bệnh thì chữa trị càng sớm càng mau khỏi. Với , n.g.ự.c nổi u cục cứng ngắc chắc là bệnh nan y vô phương cứu chữa ."
"Được , . Bữa nào rảnh sẽ ghé viện kiểm tra. Trưa , dẫn Nhu Nhu về đây."
"Mẹ với Nhu Nhu ở dùng cơm trưa luôn , trưa nay con nấu nhiều cơm lắm."
Lâm Mạn níu kéo chồng ở dùng bữa, nhưng Tiêu Nhã dứt khoát xua tay: "Thôi khỏi, về lo cơm nước cho ba tụi con nữa."
Tiêu Nhã bước khỏi phòng, dặn dò Hoắc Nhu đôi câu dắt con về. Lâm Mạn bần thần thả xuống sô-pha, tâm trí rối bời.
Trưa hôm đó, lúc Hoắc Thanh Từ tan sở về dùng bữa, tinh ý nhận sắc mặt Lâm Mạn nhợt nhạt, tâm trạng ủ dột lạ thường. Anh định đợi ăn xong sẽ dò hỏi ngọn ngành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-60-cuop-hon-chop-nhoang-ga-cho-si-quan-lai-hoa-nguoi-thang-dam-ozrb/chuong-532-do-xo-khuyen-nhu.html.]
mâm cơm còn dọn xong, cô con gái kêu lên: "Mẹ ơi, đây mà xem, bụi hồng vàng sáu bông của con tự dưng mất một bông nè!"
Lâm Mạn vội vàng tháo tạp dề, chạy cửa sổ kiểm tra. Quả nhiên, đóa hoa to nhất cánh mà bay.
Nhà cửa khóa cẩn thận, chẳng lạ nào , thủ phạm vặt hoa chắc mười mươi là cô em út Hoắc Nhu .
"Hinh Hinh, con vô ăn cơm . Chuyện ai hái hoa, để tìm hiểu ."
Hoắc Dật Hinh xót ruột đóa hồng vàng yêu quý cánh mà bay, còn tâm trí nào mà ăn cơm. Cô nhóc bên cửa sổ, mắt rưng rưng ngấn lệ, từng giọt nước mắt lăn dài má.
Lâm Mạn chẳng ngờ cô con gái cưng chậu hoa đến thế, lóc t.h.ả.m thương vì một đóa hoa vặt mất. Cô lắc đầu, đẩy phần dỗ con cho Hoắc Thanh Từ: "Con gái cưng của bướng lắm, dỗ con ."
Hoắc Thanh Từ hạ giọng hỏi khẽ: "Mạn Mạn, sáng nay sang chơi ? Có khi nào tiện tay hái hoa cho em gái chơi ?"
"Không , đụng vô chậu hoa gì, chắc mẩm con em lén lút vặt đấy. Anh dỗ ngọt con gái , nếu con bé thích hoa, mua cho con chậu khác là xong."
Hoắc Thanh Từ lấy chiếc khăn tay trong túi , bước gần con gái, xuống lau nước mắt cho cô bé, lau dỗ dành: "Hinh Hinh ngoan, chậu hoa rực rỡ quá nên ai thấy cũng ngứa tay hái một bông.
Con xem, cây còn nhiều nụ hoa nở kìa. Đợi mấy bông tàn, nụ hoa sẽ vươn khoe sắc rực rỡ hơn nữa."
Hoắc Dật Hinh sà lòng ba, nức nở: "Ba ơi, hôm nay con khoe với các bạn cùng lớp là nhà con chậu hoa hồng bảy sắc siêu bự, nở tận mười chín bông, trong đó sáu bông hồng vàng con thích nhất.
Huhu, bông hoa thích nhất vặt mất tiêu , giờ còn năm bông. Các bạn mà chắc chắn sẽ chê con là đứa dối."
Hoắc Thanh Từ vuốt ve tấm lưng của con gái, ôn tồn an ủi: "Thôi nín con, ngày mai lên lớp con giải thích với bạn bè là mà. Con ngoan, bữa nào ba đền cho con chậu hồng vàng khác, chịu ?"
Hoắc Dật Hinh chớp chớp đôi mắt đẫm lệ: "Ba hứa chắc chắn nha?"
"Ba hứa, ba gạt con. Nào, vô ăn cơm thôi con."
Hoắc Dật Hinh lững thững bước tới bàn ăn, níu áo thắc mắc: "Mẹ ơi, hôm nay bà nội với cô út sang nhà chơi đúng ? Bông hoa cô út hái ?"
Lâm Mạn vốn bắt quả tang Hoắc Nhu hái hoa, nên cũng dám khẳng định chắc chắn: "Sáng nay bà nội với cô út sang chơi thật, nhưng lúc đó bận chuyện với bà nội trong buồng, cũng chả để mắt tới chậu hoa. Rốt cuộc thủ phạm là ai cũng , vì bắt tận tay.
Cứ cho là cô út hái , Hinh Hinh rộng lượng bỏ qua cho cô út ? Cô út thích hoa quá mà."
Hoắc Dật Hinh thở dài: "Haiz... Cô út tuổi đời còn bé xíu, là bề , con nỡ trách mắng cô út. Dù hoa cũng rụng ."
Tâm trí Lâm Mạn lúc trống rỗng, chả buồn để tâm tới chuyện bông hoa hái trộm. Cõi lòng cô rối bời.
Bữa trưa cô cũng chỉ ăn qua loa vài miếng, ăn uống nhạt mồm nhạt miệng. Ăn xong, cô hối thúc bọn trẻ dọn dẹp bát đũa. Sau đó, cô nắm c.h.ặ.t t.a.y Hoắc Thanh Từ kéo phòng, khóa c.h.ặ.t cửa .
Vừa vô phòng, Lâm Mạn Hoắc Thanh Từ, vẻ mặt nghiêm trọng tột độ: "Thanh Từ, sáng nay sang đây tìm em việc gì ?"
Thấy vẻ mặt nghiêm trọng của vợ, Hoắc Thanh Từ thót tim, tim đập chân run. Anh nhớ chuyện Lâm Mạn suy đoán "mang thai" dạo , bèn rụt rè ướm hỏi: "Đừng bảo... m.a.n.g t.h.a.i như em dự đoán hồi nhé?"
Nghe câu , Lâm Mạn bặm môi, chẳng thông báo tin dữ cho chồng thế nào.
Thời buổi , còn nhiều về căn bệnh u.n.g t.h.ư quái ác, ngoại trừ giới bác sĩ chuyên môn thì họa chăng mới rõ. Theo chẩn đoán chủ quan của cô, chồng khả năng cao u.n.g t.h.ư v.ú, còn đang ở giai đoạn đầu.
Nếu chỉ là u xơ tuyến v.ú thông thường, bệnh nhân sẽ nổi u cục ở cả hai bầu n.g.ự.c, kèm những cơn đau nhức. Ung thư v.ú chuyển biến nặng, tế bào u.n.g t.h.ư lây lan mới gây đau đớn dữ dội. Giai đoạn đầu chỉ xuất hiện những khối u nhỏ, gây đau đớn gì, đó cũng là nguyên nhân khiến bệnh chủ quan, bỏ qua "thời điểm vàng" chữa trị.
Khoảng tĩnh mịch bao trùm cả căn phòng suốt một phút đồng hồ, ngột ngạt đến khó thở. Cuối cùng, Lâm Mạn hít một thật sâu, dằn giọng: "Mẹ mang thai, nhưng... bầu n.g.ự.c bên trái của mọc lên một khối u lạ.
Chắc do e ngại ngượng ngùng, dám đến bệnh viện khám, nên mới sang đây nhờ em kiểm tra giùm."
Sắc mặt Hoắc Thanh Từ lập tức cắt còn giọt m.á.u, tim thắt như ai đó bóp nghẹt, đau nhói từng cơn. Anh môi run lẩy bẩy, lắp bắp : "Mẹ ... rốt cuộc ? Bệnh tình nguy kịch em?"
Lâm Mạn khẽ c.ắ.n môi , chau mày âu sầu: "Mẹ mọc một cục u cứng ngắc bên n.g.ự.c trái, theo lời kể thì mới nhú lên hai tháng nay thôi.
Em khuyên nhanh ch.óng viện kiểm tra tổng quát, nhưng nằng nặc đòi về nấu cơm cho ba .
Thanh Từ, chiều nay xin phép nghỉ nửa buổi, vợ chồng đưa viện khám xét cho tường tận !"
Hoắc Thanh Từ vội vàng đồng hồ, suy tính một lúc đáp: "Giờ vẫn còn sớm, lấy xe đạp qua nhà ba một chuyến ."
Dứt lời, mở cửa phòng, vội vã lao ngoài, bóng lưng hớt hải khuất khung cửa.