Trọng Sinh Thập Niên 60: Nhật Ký Nuôi Con Của Lâm Vãn Vãn - Chương 6: Cháo Sườn Mè Rang

Cập nhật lúc: 2026-03-12 15:51:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thấy Lâm Vãn Vãn lấy táo , Đại Oa, Nhị Oa liền theo cô, thấy cô cắt xong, liền tự giác đưa tay nhận lấy.

 

Không kịp chờ đợi c.ắ.n một miếng, tiếng rắc rắc, thôi thấy ngon , giòn giòn ngọt ngọt.

 

“Mẹ, quả ngọt quá.” Nhị Oa ăn .

 

“Quả gọi là quả táo, ăn xong thì chơi .” Lâm Vãn Vãn uốn nắn.

 

Đại Oa Nhị Oa liền ăn , định cầm ngoài ăn, cho đám bạn nhỏ của bọn chúng xem, bọn chúng bao, cho bọn chúng ăn táo .

 

Đại Oa Nhị Oa cầm táo đến sân phơi thóc, bây giờ lúc phơi thóc nên sân phơi trống trải, nhiều bạn nhỏ đang chơi trò một hai ba tượng gỗ.

 

Người bạn của bọn chúng là Tiểu Thạch Đầu thấy bọn chúng tay cầm đồ ăn tới, trò chơi cũng chơi nữa, chạy tới hỏi.

 

“Đại Oa, Nhị Oa, hai đang ăn cái gì thế?”

 

“Mẹ đây là quả táo, ngọt lắm ngon lắm.” Đại Oa , c.ắ.n một miếng.

 

, ngon lắm, còn ngon hơn cả quả mâm xôi.” Nhị Oa .

 

“Oa, hai thật đấy.” Tiểu Thạch Đầu hâm mộ .

 

Những bạn nhỏ khác bây giờ cũng xúm xem bọn chúng ăn, nhiều trong bọn chúng ngoài quả mâm xôi núi, cỏ rễ ngọt , thì từng ăn loại trái cây nào khác.

 

Tiểu Thạch Đầu bọn chúng ăn, thật sự nhịn mở miệng hỏi: “Có thể cho tớ ăn một miếng ? Tớ cũng thử xem ngon đến mức nào?”

 

“Cái , tớ cũng mới ăn đầu tiên mà? Đợi tớ cho tớ ăn, tớ sẽ chia cho một miếng nhé.” Đại Oa .

 

Bản tay cũng chỉ còn một hai miếng, từ nhà , ăn chậm đến mấy cũng sắp hết .

 

“Vậy cũng , nhất định cho tớ nếm thử một miếng đấy.” Tiểu Thạch Đầu dặn dò.

 

“Ừm, nhất định cho ăn một miếng.” Đại Oa .

 

Ăn xong táo Đại Oa Nhị Oa cũng gia nhập trò chơi của bọn chúng.

 

Còn Lâm Vãn Vãn khi bọn chúng khỏi cửa thì đem hết chăn màn trong nhà , tháo vỏ chăn cho máy giặt giặt.

 

Sau đó dọn dẹp phòng ốc một chút, chỗ nào đáng lau thì lau, đáng rửa thì rửa, từng ngóc ngách trong nhà dần dần trở nên sạch sẽ.

 

Trong ký ức huyện thành bộ sáu cây , bộ mất một tiếng đồng hồ, nghĩ thôi thấy bủn rủn chân tay, nhưng xa cũng . Nếu , những thứ dư thừa trong nhà đều nguồn gốc rõ ràng.

 

Mộng Vân Thường

Mặc dù cũng chẳng ai đến nhà nguyên chủ, bởi vì nguyên chủ chẳng nhân duyên gì, nhưng cẩn thận chạy vạn năm thuyền mà.

 

Bước bếp, đem dẻ sườn lấy lúc sáng c.h.ặ.t , định lát nữa dùng để nấu cháo, tối nay ăn cháo với mì xào là .

 

Thời tiết nóng nực thế chẳng ăn cơm chút nào, nấu cháo sớm một chút để nguội là .

 

Lấy một túi mì trứng, xé bao bì lấy mì , vứt bao bì thùng rác gian, thấy rác nháy mắt biến mất, cũng chứng thực suy đoán của cô, đồ trong siêu thị đều theo qua đây, mà rác trong mỗi thùng rác đều trống . Cho nên cô nghĩ siêu thị chắc là thể tự động dọn rác, bây giờ xem quả nhiên là .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-60-nhat-ky-nuoi-con-cua-lam-van-van/chuong-6-chao-suon-me-rang.html.]

 

Vo gạo xong, gian, bước đến khu đồ điện gia dụng, lấy nồi đất điện đến bàn ở khu dùng thử, rửa sạch nồi, cho gạo và sườn , nhấn nút nấu cháo.

 

Nấu cháo mất hai tiếng, cần quản nó, nấu xong sẽ tự động giữ ấm.

 

Ra khỏi siêu thị, Lâm Vãn Vãn lấy một ít túi giấy dầu trong bếp, còn bao tải đựng gạo, siêu thị đến khu thực phẩm.

 

Ngày mai cô định lấy một ít lương thực từ siêu thị bán. Dù cô cũng là sự phát triển của tương lai, cô nỗ lực kiếm tiền đến lúc đó mua thêm vài căn nhà, đợi khi cô già thể ung dung tự tại sống những ngày tháng thu tiền thuê nhà.

 

Sự cạnh tranh của xã hội sẽ ngày càng khốc liệt, cô tích cóp một khối tài sản kếch xù lúc đó mới , như con cái cô sẽ vất vả phấn đấu nữa, cho nên kiếm tiền là việc bắt buộc .

 

Mặc dù bây giờ đầu cơ trục lợi là tội nặng, nếu bắt khi mất cả mạng.

 

bảo cô từ bỏ, cô cũng cam tâm. Chẳng câu liều ăn nhiều, nhát c.h.ế.t đói ? Cho nên bắt buộc .

 

Hơn nữa cô siêu thị cũng coi như thêm một tầng bảo đảm, nếu gặp tiểu hồng binh, cô sẽ chạy, chạy thoát thì thu đồ siêu thị, lục soát đồ, bọn họ cũng thể gì cô, cô còn thể trốn siêu thị.

 

Bên trong siêu thị còn nhiều mỹ phẩm và các loại quần áo, đến lúc đó cô trang điểm một chút, khác chắc cũng nhận cô.

 

Nghĩ xong liền bắt tay , lấy túi gạo dùng cân cân năm túi gạo mỗi túi hai mươi ký, đóng năm túi bột mì loại mười ký, lấy đống giấy dầu , chia gói ba mươi ký đường đỏ, mỗi gói hai ký, sợ gói nhiều quá khác cũng mua nổi.

 

Đi đến chỗ mì sợi một cái, đó dịch chuyển tức thời đến khu đồ dùng học tập, cô tìm một ít giấy khổ lớn, lúc rảnh rỗi sẽ gói một ít mì sợi .

 

Tìm khắp nơi, lớn nhất chính là giấy A4 , còn một ít giấy phác thảo để học vẽ, giấy màu nước, nhưng chất lượng những loại giấy đó quá , định lấy ngoài.

 

Giấy A4 thể gói kín hết , nhưng cũng sợ, gói tiện cầm là , lấy thêm kéo, băng dính.

 

Quay chỗ mì sợi, đem những gói mì sợi in bao bì nhà sản xuất ngày sản xuất đều lấy , cắt lớp nilon từng gói một, xé bỏ bao bì giấy, dùng giấy A4 gói từ đầu, dùng băng dính dán c.h.ặ.t.

 

Cứ lặp lặp những động tác cho đến khi Lâm Vãn Vãn cảm thấy đau mỏi eo cổ, thời gian mới trôi qua hai tiếng rưỡi , mặt đất chất đầy một đống lớn mì sợi gói xong.

 

Dừng tay, khu dùng thử đồ điện, mở nồi cháo , khuấy khuấy cháo bên trong, chín , khỏi siêu thị trở nhà bếp, đổ cháo nấu xong nồi bếp lò, lấy từ siêu thị một hũ mè rang rắc xuống. Lập tức một mùi thơm nức mũi xộc tới, món cháo sườn mè rang thơm phức thành.

 

Nghĩ Đại Oa bọn chúng sắp về, nhanh tay lẹ chân siêu thị xào một đĩa mì mang .

 

Lúc , Đại Oa bọn chúng cũng vặn về đến nhà. Vừa bước sân thấy Lâm Vãn Vãn từ trong bếp .

 

Hai đứa lớn tiếng gọi: “Mẹ, tụi con về .”

 

“Về thì qua đây rửa tay ăn cơm.” Lâm Vãn Vãn lấy chậu rửa mặt hứng nước, rửa mặt, rửa tay cho bọn chúng, mới bảo bọn chúng ngay ngắn.

 

Đi múc ba bát cháo , nghĩ ngợi một chút, múc thêm hai bát nữa, đồ ăn bỏ gian thế nào, lấy vẫn y nguyên như , cô liền một nấu nhiều cháo một chút, thấy hai đứa thật sự đều ngoan ngoãn ngay ngắn, giống như buổi sáng, đợi cô động đũa. Không tồi, xem lọt tai những lời cô buổi sáng .

 

“Đại Oa, gọi bà nội qua đây ăn cơm.” Lâm Vãn Vãn với Đại Oa.

 

“Mẹ gọi bà nội qua ăn cơm ạ?” Đại Oa khiếp sợ Lâm Vãn Vãn, đây từng gọi bà nội tới ăn cơm, cho dù là lễ tết cũng .

 

“Con rốt cuộc ?” Lâm Vãn Vãn hỏi.

 

 

Loading...