Trọng Sinh Thập Niên 70: Bàn Tay Vàng Của Ta Quá Dị - Chương 237: Đều Ở Lại Ăn Cơm
Cập nhật lúc: 2026-04-18 14:24:39
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thấy là thôn trưởng, phía còn Thẩm Hữu theo, Vân Thiển Nguyệt ngoài kinh ngạc, vội vàng đặt bát đũa xuống dậy, mời , “Sao hai đến đây?”
“Thẩm Hữu đường, bảo dẫn đến.” Thôn trưởng liếc Thẩm Hữu phía một cái, liếc thấy thức ăn đầy đủ sắc hương vị bàn, nhịn nuốt nước bọt, nước dãi sắp chảy luôn .
Bữa cơm phong phú thật đấy!
Một chậu thịt gà lớn, còn nhiều bánh như !
Ăn ngon thật, còn ngon hơn cả nhà ông.
Buổi tối ăn những thứ thật sự tiêu hóa ?
Nhiều thế chắc chắn ăn hết nhỉ?
Hay là…
Ông xoa xoa tay, con bé Vân thể đào thảo d.ư.ợ.c kiếm tiền, chắc chắn tài kiếm tiền, ăn của con bé một bữa cơm cũng nghèo , chủ động mở miệng chút ngại ngùng, ông chỉ bánh rau củ, “Bánh thế nào , màu sắc thật, ăn chắc chắn cũng ngon lắm nhỉ?”
Ý đồ đừng là quá rõ ràng, Vân Thiển Nguyệt nhịn , “Chính là bánh từ dưa chuột thái sợi và củ cải thái sợi thôi, đầu tiên , mùi vị thế nào, thôn trưởng, ông ăn cơm , là xuống nếm thử, cho chút ý kiến nhé?”
Lời còn xong, thôn trưởng kịp chờ đợi xuống hai tay chống lên đùi, “Vẫn ăn, hôm nay cũng bận, bà lão nấu cơm xong, chỉ ăn một quả dưa chuột.”
“Chưa ăn thì ăn nhiều một chút.” Vân Bá Cừ lúc mới thiếu niên dáng thẳng tắp, chỉ thấy dắt xe đạp, xe treo đầy đồ đạc.
Lớn lên ngược là một nhân tài.
Ông kiến đa thức quảng, khí chất và ánh mắt của thiếu niên là tầm thường.
“Vị là?”
Không đợi thôn trưởng giới thiệu, Thẩm Hữu lễ phép cúi gập , ngoan ngoãn tự giới thiệu, “Chào ông nội Vân, cháu tên là Thẩm Hữu, hoặc gọi Thiên Hữu cũng , mấy ngày Vân Thiển Nguyệt phẫu thuật cho ông ngoại cháu, còn chữa khỏi mắt cho bà ngoại cháu, cháu ở gần đây, bọn họ liền nhờ cháu đến nhà bái phỏng.”
Anh lấy hết quà cáp , “Trước đó đưa tiền khám bệnh cho Vân Thiển Nguyệt cô chịu nhận, đây là một chút tâm ý, xin nhất định nhận lấy, nếu cháu dễ ăn .”
“ đều Tiểu Nguyệt , chữa bệnh cứu là trách nhiệm và sứ mệnh của bác sĩ chúng , thực cháu cần tốn kém như , đồ đạc nhận.” Thiếu niên khiêm tốn lễ, Vân Bá Cừ hài lòng gật đầu, “Tiểu Quang, xách hết đồ trong nhà .”
“Ồ ồ.” Vân Thần Quang xoa bụng bất mãn dậy, đến mặt Thẩm Hữu, chằm chằm mặt một lúc, mới xách đồ lên.
“Để giúp em.” Thẩm Hữu vác nửa con lợn lên, đồ đạc tay cộng ít nhất cũng sáu mươi cân, sắc mặt hề đổi , trông vẻ khá nhẹ nhàng, “Phần còn em cầm .”
Vừa cao sức lực, Vân Thần Quang vẻ mặt sùng bái, “Anh trai, lợi hại quá!”
Ôm đường trắng và mật ong, vội vàng bước những bước nhỏ dẫn đường.
Đến phòng của Vân Bá Cừ và Vân Thần Quang, Vân Thần Quang chỉ góc tường, ở đó một tấm ván gỗ, đó còn để một ít lương thực.
Còn về thảo d.ư.ợ.c bộ đều chuyển phòng của Vân Thiển Nguyệt, phòng của cô khô ráo hơn một chút, thảo d.ư.ợ.c dễ mốc.
“Anh trai, để ở đó là .”
Nửa con lợn ít nhất cũng hơn một trăm cân, cho trong bao tải lớn, khi đặt xuống, thịt lợn rung lên.
Vân Thần Quang nghi hoặc, “Bên trong đựng cái gì ?”
“Ăn cơm , thức ăn sắp nguội .” Thẩm Hữu đặt tay lên trán bé, dẫn bé ngoài.
Vân Thần Quang chuyển dời sự chú ý, tâm ý dồn thức ăn, kéo , “Đi .”
Sau khi khỏi phòng, Thẩm Hữu đầu một cái, luôn cảm thấy giữa hai chiếc giường thiếu thiếu thứ gì đó.
Anh cúi đầu tiểu gia hỏa mặt, lông mày vài phần giống Vân Thiển Nguyệt, sạch sẽ gọn gàng, còn khá đáng yêu, trong lòng dâng lên một cỗ cảm giác quen thuộc.
“Tiểu gia hỏa, em tên là gì?”
“Vân Thần Quang, năm nay tám tuổi, gọi em là Tiểu Quang là .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-ban-tay-vang-cua-ta-qua-di/chuong-237-deu-o-lai-an-com.html.]
“Đây là phòng của em ?”
“Là phòng của em và ông nội.”
“Vậy chị em sống ở ?”
“Sống ở đó, đây là ngôi nhà mới xây của chúng em, do em và ông nội, chị gái tự tay từng chút một xây lên đấy, căn phòng bên trong rộng lắm, còn cả bàn học nữa.” Nhắc đến chuyện , Vân Thần Quang vẻ mặt tự hào.
“Vậy đây chị em sống ở ?”
“Sống cùng với bọn em, ở giữa ngăn cách bằng một tấm rèm, nữa, em ăn cơm đây.” Vân Thần Quang giống như một con bướm, bay nhanh đến gốc cây lớn.
Mông còn chạm cọc gỗ, Vân Bá Cừ : “Đi bê thêm một cái cọc gỗ nữa qua đây.”
Thẩm Hữu đầu căn nhà tranh phía một cái, thảo nào cảm thấy thiếu thiếu thứ gì đó, hóa là thiếu một tấm rèm.
“Thiên Hữu, mau lên!” Thôn trưởng đợi kịp .
Thẩm Hữu thu liễm cảm xúc, bước tới.
Năm đều xuống, vẻ chiếc bàn nhỏ bé.
Vân Thiển Nguyệt lấy hai bộ bát đũa chia cho bọn họ, lén quan sát biểu cảm của Thẩm Hữu, thấy mặt cảm xúc dò xét và nghi hoặc, mới thở phào nhẹ nhõm.
Môi trường quen thuộc dễ gợi lên ký ức của con , nãy cô còn nơm nớp lo sợ, lúc nhẹ nhõm hơn nhiều.
Khóe miệng cô nhếch lên xuống.
Trong khoảnh khắc , Thẩm Hữu ngẩng đầu lên vặn thấy khóe miệng nhếch lên của cô, ánh mắt lóe lên một cái, nhanh ch.óng dời tầm mắt, quét mắt thức ăn bàn.
Rất thơm.
Chỉ ngửi một chút, một chút, khiến thèm ăn.
Anh mím môi, đầu tiên kịp chờ đợi như .
Thấy như , thôn trưởng cân bằng tâm lý , trách bọn họ thèm, là thức ăn quá thơm, đều cho một đến từ Kinh Đô thơm đến mức hồ đồ .
Vân Bá Cừ : “Người đến đều là khách, hai đừng khách sáo, ăn nhiều một chút, bánh còn nhiều.”
Vô cùng may mắn vì nhiều bánh, nếu thì thật sự đủ ăn.
“Vậy khách sáo nữa.” Thôn trưởng sớm nhịn , là đầu tiên hạ đũa, gắp một miếng bánh to bằng lòng bàn tay c.ắ.n một miếng lớn, mắt lập tức sáng lên, suýt chút nữa thì c.ắ.n lưỡi.
“Bánh rau củ ngon quá mất, thanh mát, mặn thơm, giòn rụm, nhiều dầu nhưng một chút cũng ngấy!”
Ông ba hai cái, một cái bánh bụng mới dễ chịu hơn một chút, “Vân Bá Cừ, ngờ ông còn tay nghề đấy?”
Vân Bá Cừ lắc đầu, sang Vân Thiển Nguyệt, “Không , là Tiểu Nguyệt, nấu ăn ngon như .”
Thôn trưởng ăn bánh bột khoai lang kèm với một miếng thịt gà, hưởng thụ híp mắt , “Bánh bột khoai lang ngọt, dẻo, thịt gà mềm thơm, hai thứ ăn cùng quả thực là tuyệt phối, đầu tiên gà hầm nồi đất ngon như .
Con bé Vân khá đấy, cháu tuổi còn nhỏ mà trù nghệ như , ngon hơn thợ cả của nhà hàng quốc doanh gấp trăm , rõ ràng là nguyên liệu bình thường tại mùi vị khác biệt nhiều như , hôm nào cháu dạy Loan Loan một chút nhé, con nha đầu xí đó chỉ nấu cháo loãng thôi.”
“Triệu Loan Loan nấu, là bảo vệ quá cho cô học, nếu cô học thì chắc chắn một chút cũng kém .” Đối với Triệu Loan Loan, Vân Thiển Nguyệt sự hiểu nhất định.
Nha đầu so với những khác trong thôn, quả thực chính là đại tiểu thư, thứ đều ông bà nội bao thầu, cô chỉ cần bình an khôn lớn là .
Ngoài miệng thì chê bai, nhưng thôn trưởng thấy khác khen cháu gái , trong lòng vui vẻ vô cùng, “Nha đầu đó ngốc lắm.”
Thấy đông , sợ ăn no, Vân Thần Quang ôm bát và cơm lia lịa, tròng mắt đảo quanh ngó khắp nơi.
Nói , bé thể ăn nhiều một chút.
Vốn tưởng ai phát hiện, nhưng Thẩm Hữu thu hết đáy mắt, khỏi bật , múc thêm một bát canh nấm uống.