Trọng Sinh Thập Niên 70: Bàn Tay Vàng Của Ta Quá Dị - Chương 239: Thẩm Hữu Nghe Thấy
Cập nhật lúc: 2026-04-18 14:24:41
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ván đóng thuyền.
Vân Thiển Nguyệt hung hăng trừng mắt Thẩm Hữu, cô thực vật di chứng chán ăn nhỉ?
Lừa quỷ !
Cũng trong bụng chứa ý đồ xa gì, chỉ đơn thuần là kén ăn, thích đồ ăn cô mà thôi.
Cô thở dài, càng phiền cái gì thì cái đó càng đến.
Vốn tưởng rằng, hôm nay hai thể còn giao du gì nữa, ai ngờ, đây mới chỉ là bắt đầu.
Ở góc mà cô chú ý, Thẩm Hữu cúi đầu trộm.
Lý do ở , một mặt là thật sự thích cơm cô nấu, nghi ngờ khi về sẽ ăn đồ ăn khác nữa, mặt khác là cảm thấy ở đây quen thuộc, chỉ cần một lát, tâm trạng liền trở nên và thư giãn.
Thời gian cũng còn sớm, Thẩm Hữu đề nghị từ biệt, “Ngày mai cũng thời gian sẽ đến, cô cần thứ gì thể với .”
“Tạm thời .” Vân Thiển Nguyệt bực bội .
Vân Bá Cừ yên tâm, “Trên đường chú ý an .”
Sau khi từ biệt, đường về Thẩm Hữu tâm trạng vui vẻ một cách khó hiểu, khi qua một cánh đồng ngô thì phát hiện tiếng động, vốn định giả vờ thấy mà rời , nhưng khi thấy cái tên quen thuộc thì dừng .
“Nhanh một chút…”
“Mỹ Linh, yêu em! Hay là, chúng kết hôn !”
“Bây giờ vẫn .”
“Tại ? Có vì Vân Thiển Nguyệt ?”
“Ừm.”
“Anh thật sự hiểu nổi, cô thành phần tệ như , còn sống ở Chuồng bò, thể lật ngược tình thế trở về thành phố, chỉ riêng khuôn mặt đó của cô , một cái thấy ghê tởm, một chút cũng tiếp cận, em chắc chắn là mơ sai .”
“Anh quên những giấc mơ đây của em đều thành sự thật ?”
“ mà…”
“Việc cần bây giờ là khiến cô cảm tình với , nhất là thích , như chúng mới thể bám nhà họ Vân, đương nhiên đây cũng chỉ là con đường đầu tiên của em, em còn con đường thứ hai, mấy ngày nữa Chuồng bò sẽ một tên Tào Khuê trở về, phận của ông tầm thường , là giáo sư vật lý, ông nhà phản bội, đến mặt ông tạo thiện cảm, khi ông minh oan, chỉ thể chia tài sản của ông , mà các mối quan hệ cũng là của .”
“Thật ?” Người đàn ông ôm phụ nữ c.h.ặ.t hơn, giữa hai ngăn cách, thở hổn hển, “Mỹ Linh, em thật quá, luôn trải đường cho , em yên tâm, phát đạt, nhất định sẽ quên em!”
“Câu nhất định nhớ, nếu em sẽ tha cho , em khả năng mơ thấy tương lai, nếu phụ em, tất cả những gì đều sẽ mất hết.”
“Anh thề!”
Tiếng hôn môi truyền đến, tiếp theo là tiếng thở dốc dồn dập.
Âm thanh dâm đãng, khiến Thẩm Hữu, vẫn còn là một trang giấy trắng về tình cảm, chút mường tượng nào về chuyện , mà nhíu mày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-ban-tay-vang-cua-ta-qua-di/chuong-239-tham-huu-nghe-thay.html.]
Anh thật sự hiểu, tại họ những lời trái với lòng .
Người phụ nữ miệng thì , kết quả câu tự vả, giọng ngày càng lẳng lơ.
Người đàn ông thở hổn hển, rõ ràng là lực bất tòng tâm nhưng vẫn cố gắng chống đỡ.
Anh từng thấy cơ thể phụ nữ, chỉ thấy qua những đàn ông to lớn, thể tưởng tượng cảnh một nam một nữ trần truồng ôm , trời tháng chín tính là nóng, nhưng ban đêm vẫn chút se lạnh, họ sợ lạnh ?
Chuyện đó thật sự sung sướng ?
Anh hiểu, giữa hai hàng lông mày lộ vẻ ghét bỏ, đạp xe rời , trong lòng nghĩ về cuộc đối thoại của hai .
Từ khi thấy Vân Thiển Nguyệt ở huyện Ngụy nửa đêm một ngoài, cảm thấy đời chuyện gì cũng thể xảy , phụ nữ tên “Mỹ Linh” thể mơ thấy tương lai, tin tưởng.
Nhà họ Vân sẽ minh oan, là chuyện đoán , nhưng họ nhắm Vân Thiển Nguyệt, điều khiến chút khó chịu.
Con bé đó trông thông minh lanh lợi, nhưng thực ngốc nghếch đáng yêu, lỡ như thật sự rơi bẫy của họ…
Không , hôm nào nhắc nhở cô.
“Chị!”
“Ông nội!”
Vân Thiển Nguyệt và Vân Bá Cừ ở bên ngoài thấy tiếng gọi của Vân Thần Quang, một cái vội vàng chạy qua, “Sao ?”
Vân Thần Quang chỉ bao tải đất, “Em tò mò bên trong là gì, mở xem thì phát hiện là nửa con lợn!”
“Nửa con lợn?” Vân Bá Cừ gỡ bao tải , nửa con lợn nái mập mạp, nạc mỡ xen kẽ hiện mắt, khóe miệng ông giật giật, “Nhà họ Thẩm tay cũng quá hào phóng , nửa con lợn ít nhất cũng một trăm năm mươi cân, ở hợp tác xã mua bán căn bản giành , chắc là nhờ quan hệ mới mua .”
“Ông nội, cái còn là gì, ông mau xem, ở đây còn gạo và bột mì, ít nhất cũng ba bốn mươi cân, bốn hộp sữa mạch nha, mật ong và đường trắng cũng .” Khi xem xét những thứ , thật Vân Thiển Nguyệt cũng kinh ngạc.
Nhiều thứ như , tiền là mua , còn kênh phân phối.
“Hay là ngày mai Thẩm Hữu đến, để mang đồ về?”
“Vẫn là nhận .” Vân Thiển Nguyệt giải thích: “Lúc ở nhà họ Tiền, ông bà ngoại của Thẩm Hữu trực tiếp đưa cho cháu một xấp tiền, cháu nhận họ mới đưa những thứ , nếu trả , sẽ gửi thứ gì, nhận lấy, họ cũng nợ chúng gì nữa, ân tình coi như trả xong.”
Nhiều đồ như để trong nhà là một mối nguy, Vân Bá Cừ nghĩ đến Vân Thiển Nguyệt một nơi giấu đồ , liền bảo cô mang đồ phòng , sáng mai giấu .
Còn về nửa con lợn thì cần xử lý ngay, thời tiết tuy mát mẻ hơn nhiều, nhưng thức ăn cũng nhanh hỏng.
Thế là chuẩn cắt thành từng miếng, thịt hun khói, như thể bảo quản lâu.
Vân Bá Cừ phụ trách xẻ thịt lợn, Vân Thần Quang ôm củi nhóm lửa, còn Vân Thiển Nguyệt thì chuẩn nguyên liệu.
Nửa con lợn cắt thành từng miếng, một cái chậu gỗ lớn cũng chứa hết, để một cái đùi lợn dùng tiêu và muối xát đều, đặt ở nơi thoáng mát để giăm bông, còn đều đem hun khói.
Sợ mùi vị bay đến trong thôn, Vân Thiển Nguyệt đặc biệt tìm một loại cỏ khô thể che giấu mùi hương để đốt.
Bận rộn mấy tiếng đồng hồ, mới thành xong.