Trọng Sinh Thập Niên 70: Bàn Tay Vàng Của Ta Quá Dị - Chương 322: Anh Ấy Quá Bất Thường
Cập nhật lúc: 2026-04-18 14:28:57
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngay cả bản Thẩm Hữu cũng tại nóng ruột như lửa đốt về, thậm chí bất chấp nguy hiểm.
Dọc đường đều đang suy nghĩ, nhưng nghĩ nguyên cớ.
Đường khó , hành trình một ngày ròng rã thành hai ngày.
Thẩm Hữu về trạm thu mua, trực tiếp lái xe đến Thôn Hồng Diệp, đến đầu thôn cũng dừng , lái thẳng đến chân núi.
Sau khi xuống xe, cảnh tượng mắt cho hoảng sợ.
Chuồng bò biến mất thấy , đó là một đống đất bùn và gỗ.
Liếc chân núi nối liền với vùng đất bằng phẳng, lập tức hiểu , đây là sạt lở núi cuốn trôi chuồng bò !
Vân Thiển Nguyệt !
Sẽ là...
Thẩm Hữu như sét đ.á.n.h, cơ thể lảo đảo lùi về vài bước mới vững: “Chuyện thể!”
Một luồng cảm xúc nên lời trào dâng, Thẩm Hữu mất lý trí, suy nghĩ, trực tiếp chạy về phía vị trí vốn của chuồng bò, dùng tay bới, ý đồ bới .
Bới nửa giờ đồng hồ, ngoại trừ tìm một đống gỗ đen sì thì chẳng thu hoạch gì.
“Này, trai, là ai ?”
Tiếng xe việt dã quá lớn, thu hút sự chú ý của bà con, đều nhịn chạy tới xem náo nhiệt.
Một trai to lớn, ăn mặc chỉnh tề còn lái xe, nhưng hành vi của quá kỳ dị, mà bới móc trong đống bùn đất, một chút cũng sợ bẩn, quá kỳ dị .
Chẳng lẽ đầu óc vấn đề?
Vương Phương trong đám đông liếc mắt một cái nhận Thẩm Hữu.
“Đây chẳng là Thẩm Hữu , ở đây?”
Những khác hỏi bà : “Chàng trai bà quen ?”
“Cháu gái việc ở trạm thu mua, là cháu ngoại của trạm trưởng trạm thu mua, chút họ hàng với thôn trưởng, chiếc máy kéo chính là do mang tới đấy.”
Lúc Thẩm Hữu là bùn đất, ngay cả mặt cũng , thấy , vội vàng hỏi: “Chuồng bò sập , xin hỏi ở chuồng bò... xảy chuyện gì chứ?”
Vương Phương vội vàng : “Cậu đám Vân Thiển Nguyệt a, đều đang ở trụ sở đại đội đấy!”
Lúc thôn trưởng cũng tiếng chạy tới, chen lên phía đám đông thấy Thẩm Hữu thì sửng sốt một chút, chắc chắn hỏi: “Thẩm Hữu?”
Thẩm Hữu cũng thấy thôn trưởng, vội vàng xác nhận lời của Vương Phương: “Vân Thiển Nguyệt thật sự ở trụ sở đại đội?”
“ , hai ngày khi trời mưa họ chuyển từ chuồng bò sống ở trụ sở đại đội .” Thôn trưởng lúc mới thời gian đ.á.n.h giá Thẩm Hữu từ xuống , thấy lún sâu trong bùn cả nhếch nhác chút dám nhận, trong ấn tượng của ông, Thẩm Hữu mỗi xuất hiện đều sạch sẽ sảng khoái, mang theo sự quý phái thanh tú.
Nói thì Thẩm Hữu thật sự bệnh sạch sẽ, nhưng lúc cũng màng đến dung mạo, tâm ý đều đặt lên Vân Thiển Nguyệt, khi thấy Vân Thiển Nguyệt an , thở phào nhẹ nhõm một thật sâu, trái tim treo lơ lửng hơn hai mươi ngày cuối cùng cũng buông xuống, lúc mới chú ý tới cả dính dớp, là bùn , còn hai ngày tắm ...
Thật sự là một khắc cũng chịu nổi...
Đi khỏi vũng bùn, Thẩm Hữu ngay lập tức lo bộ quần áo bẩn thỉu, mà thẳng đến trụ sở đại đội.
Thôn trưởng: “...”
Thằng nhóc bình thường a!
Nghe thấy tên Vân Thiển Nguyệt từ miệng Thẩm Hữu, Vương Phương cảm thấy kỳ lạ, Vân Thiển Nguyệt quen ?
Hai cũng giao thiệp gì a!
Một là từ Kinh Đô tới, nhà ở vùng Giang Nam.
Hai tám sào với tới quen , từ hành động căng thẳng của Thẩm Hữu thể quan hệ của và Vân Thiển Nguyệt bình thường.
Vương Phương trừng lớn mắt, chẳng lẽ Thẩm Hữu và Vân Thiển Nguyệt đây quen !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-ban-tay-vang-cua-ta-qua-di/chuong-322-anh-ay-qua-bat-thuong.html.]
Vân Thiển Nguyệt lớn lên xí như , Thẩm Hữu trai như , là một nhà, bệnh nhân của Vân Bá Cừ nhiều, chừng đây cứu nhà của Thẩm Hữu.
Nghĩ như , bà liền tìm thôn trưởng để kiểm chứng.
Thôn trưởng giải thích quá nhiều, cũng thuận theo bà gật đầu.
Vương Phương: Mình thật thông minh!
Chiếc xe Jeep lái trong bùn đất ròng rã hai ngày thể nổi nữa, ngoại trừ kính chắn gió phía , những chỗ khác về cơ bản đều bùn bao bọc.
Xe mặc dù của , nhưng bà con thấy cũng xót xa a, đặc biệt là Vương Phương: “Thằng nhóc phá của quá!”
chuyển hướng nghĩ , Thẩm Hữu ngay cả xe Jeep cũng thể để tâm như , chứng tỏ điều kiện gia đình khá , mạnh hơn nhiều so với trong tưởng tượng của bà .
Hơn bốn giờ chiều, rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, Vân Thiển Nguyệt bắt đầu chuẩn bữa tối.
Vừa ướp cá xong đang định cho chảo chiên, đột nhiên bên ngoài lao một bùn cao lớn, hai lời ôm chầm lấy cô.
Sự việc xảy đột ngột, Vân Thiển Nguyệt một chút cũng phản ứng kịp, cá rơi xuống đất cũng chú ý.
Người đó ôm c.h.ặ.t, dường như siết cô trong cơ thể, khiến cô thở nổi.
“Buông...”
“Kẻ , dám bắt nạt chị tao, Tiểu Bạch c.ắ.n !” Hai mắt Vân Thần Quang đỏ ngầu, chạy về phía .
Tiểu Bạch lao đến bên cạnh Thẩm Hữu, c.ắ.n xuống, mà cúi đầu ngửi ngửi , phát hiện là nhà, liền xổm mặt đất.
Vân Thiển Nguyệt cuối cùng cũng hồn, giẫm một cước lên đó, rút ngân châm ở bên hông , khi thoát khỏi vòng tay của liền tung một cước đá qua.
Keng một tiếng, bùn ngã xuống đất.
Tiểu Bạch Vân Thiển Nguyệt, Thẩm Hữu, lùi về vài bước.
Vân Thần Quang chấn động lảo đảo một cái, nhanh ch.óng phịch lên eo đó, xông lên là hai đ.ấ.m binh binh, tay tàn nhẫn.
“Là !” Giọng trong trẻo vang lên.
“Giọng quen tai ?”
Luôn cảm thấy giọng ở , Vân Thiển Nguyệt cúi đầu quan sát bùn đó, cơ thể thon dài, Vân Thần Quang trông nhỏ bé, mặt bùn đất nhưng che giấu ngũ quan tinh xảo của .
Nhìn kỹ , cô kinh hô một tiếng: “Thẩm Hữu?”
“Là .” Thẩm Hữu ngã choáng váng rên lên một tiếng.
“Tiểu Quang đừng đ.á.n.h nữa, nhà!” Vân Thiển Nguyệt vội vàng kéo Tiểu Quang từ Thẩm Hữu xuống, xổm mặt , đ.á.n.h giá từ xuống , nhịn bật thành tiếng, “Sao thành thế , xảy chuyện gì ?”
Cú đá đó của Vân Thiển Nguyệt hề nhẹ, Thẩm Hữu ngã đập đầu, đưa tay : “Đỡ dậy .”
Một Vân Thiển Nguyệt đỡ nổi, Tiểu Quang đ.á.n.h nhầm , giúp đỡ dậy và xin : “Xin Thẩm, em là , em còn tưởng là lưu manh bắt nạt chị em chứ.”
“Không... .” Thẩm Hữu hít một ngụm khí lạnh, khó nhọc lên tiếng.
“Tiểu Quang lấy chậu nước nóng qua đây.” Căn dặn Vân Thần Quang xong, Vân Thiển Nguyệt mang vẻ mặt áy náy với Thẩm Hữu, “Chuyện cũng thể trách , ai bảo với bộ dạng ma quỷ đột nhiên xuất hiện, xem, rơi hết cá của .”
Giọng chuyển hướng: “Anh rốt cuộc ?”
Tiếp xúc lâu như , Thẩm Hữu tính cách thế nào, Vân Thiển Nguyệt vẫn một chút, thể khiến nhếch nhác và thất thố như chắc chắn xảy chuyện lớn.
Ánh mắt Thẩm Hữu né tránh chút tự nhiên: “ tưởng cô xảy chuyện .”
“Hóa là .” Không ngờ trông lạnh lùng, tâm địa ngược khá .
“ bảo Tiểu Quang đun nước, tắm .”
“... Được.”