Kiếm chút tiền, chuyện đều đang tiến triển , buổi tối Vân Thiển Nguyệt đặc biệt nấu thêm món, hầm một nồi canh gà nấm hương, xào một đĩa thịt hoẵng, nướng một nồi bánh ngô.
Vân Thần Quang thèm đến chảy nước miếng, thể chờ đợi mà gắp một miếng thịt hoẵng cho miệng, nóng đến mức bé thổi liên tục.
“Ăn từ từ thôi, ai tranh với em .” Vân Thiển Nguyệt vẻ mặt hài hước của bé chọc .
Vân Bá Cừ chằm chằm mặt Vân Thần Quang: “Tiểu Quang hình như béo lên .”
Vân Thiển Nguyệt quan sát kỹ một chút: “ thật, béo lên một vòng.”
Từ khi cô trọng sinh, thường xuyên lên núi săn b.ắ.n, tuy bữa nào cũng thịt, nhưng ít nhất mỗi ngày đều đồ mặn.
Khuôn mặt gầy gò của Tiểu Quang đây gần như thịt, bây giờ má phính, khuôn mặt nhỏ nhắn mũm mĩm, so với đây béo lên ít nhất năm sáu cân, quần áo cũng căng .
Chiều cao hình như cũng cao hơn một chút.
Ở bên cạnh mỗi ngày, béo lên một chút sẽ phát hiện, chỉ khi béo lên nhiều mới nhận , nhưng ngoài thể thấy rõ sự đổi của Tiểu Quang, nghĩ đến đây, Vân Bá Cừ nhíu mày, khỏi lo lắng.
“Chúng ở Chuồng bò điều kiện sống vốn , cho dù bây giờ trong thôn chúng thể đào ít thảo d.ư.ợ.c đổi lương thực, cũng chỉ thể cải thiện cuộc sống một chút, Tiểu Quang ăn béo như , đổi lớn như sẽ nghi ngờ.”
Vân Thiển Nguyệt sờ mặt : “Ông nội, cháu béo lên ?”
“Không, gầy như que tăm.” Vân Bá Cừ hình gầy gò của cô hiểu: “Tiểu Nguyệt cháu ăn cũng ít, tại lên cân, chiều cao cũng tăng, nhà ai cũng cao, ngay cả lùn nhất là cháu cũng cao một mét sáu hai.”
Vân Thiển Nguyệt đả kích một vạn điểm, cô cũng chuyện gì đang xảy !
Nghĩ đến chiều cao một mét năm bảy của kiếp , cô khỏi lo lắng, lẽ kiếp vẫn là một mét năm bảy ?
Không, cô !
Kiếp sống trong Chuồng bò cuộc sống khổ cực, bỏ lỡ giai đoạn phát triển nên mới lùn, cô ăn nhiều bổ sung dinh dưỡng, nhất định thể cao đến một mét sáu lăm!
Vân Thần Quang đang gặm một cái đùi gà, thì Vân Bá Cừ : “Ăn xong cái đùi gà trong tay thì ăn một cái bánh đừng ăn nữa, cháu ăn béo quá , ăn uống kiềm chế một chút.”
Cái đùi gà trong tay lập tức còn thơm nữa, bé mặt mày khổ sở: “Ông nội, béo khỏe béo mà, đây ông còn cháu là phúc bảo bước từ tranh Tết nữa cơ.”
“Bây giờ tình hình khác , ngoan, lời.”
“Chị~” Vân Thần Quang bĩu môi, đáng thương Vân Thiển Nguyệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-ban-tay-vang-cua-ta-qua-di/chuong-34-qua-beo.html.]
Vân Thiển Nguyệt ho khan hai tiếng: “Ông nội đúng, với tình hình hiện tại của chúng , em ăn béo quá sẽ gây chú ý, gầy một chút vẫn hơn.”
Cô đổi giọng: “Cũng cho em ăn, chỉ là bảo em ăn ít , kiểm soát một chút.”
“Vậy còn ăn đùi gà ạ?” Vân Thần Quang thất vọng cúi đầu.
“Đương nhiên là .”
Vân Thần Quang lúc mới chút an ủi, thịt bàn, gặm từng miếng đùi gà nhỏ, nhanh ch.óng dời mắt .
Ăn cơm xong, Vân Bá Cừ bổ củi.
Lúa mì chín, Tam đại gia ngày sẽ mùa gặt, lúc đó ông chỉ chăm sóc bò, mà còn thu hoạch lúa mì, bận xuể, cần chuẩn thêm củi, nếu lúc đó sẽ củi để đốt.
Vân Thiển Nguyệt đổ nước chậu, Vân Thần Quang ghế gỗ nhỏ rửa bát.
Ra ngoài, Vân Thiển Nguyệt đến vườn rau xem một chút, thấy dưa chuột mọc một đoạn dài, nghĩ đến dưa chuột trong mảnh đất tự lưu địa của khác, cô tìm một vài cây gậy gỗ dài, giàn cho dây dưa chuột leo lên, lúc đó dưa chuột mọc sẽ dài to.
Đến một nơi vắng vẻ, Vân Thiển Nguyệt thấy Đại Nữu đó với ánh mắt vô hồn.
Nghe thấy tiếng động, Đại Nữu đột nhiên dậy, giọng chút uất ức: “ còn tưởng cô quên chứ.”
“Xin , việc nên chậm trễ.” Vân Thiển Nguyệt kể những thông tin từ Triệu Loan Loan, cũng như suy đoán của cho cô bé .
Đại Nữu ở trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, những chỗ hiểu, chỉ hại, chỉ quan tâm: “Vậy thể về nhà ?”
“Đương nhiên là , cô là quỷ hồn khác thấy, nhưng thể cùng cô.” Vân Thiển Nguyệt suy nghĩ một chút: “Cô thể nhân lúc trời tối về nhà xem thử, lúc đó chú ý xem nào kỳ lạ, hoặc nào khiến cô phản ứng dữ dội .”
Thông thường, đối với g.i.ế.c , cho dù mất ký ức, cơ thể cũng sẽ tự chủ mà run rẩy, phản ứng dữ dội.
Đại Nữu mặt mày vui vẻ, gật đầu lia lịa, thể chờ đợi mà rời .
“Đừng vội.” Vân Thiển Nguyệt đổi hai cái bánh bao đường từ Máy bán thức ăn cho quỷ hồn đưa cho cô bé, bình thản liếc dư, còn mười tám tích phân.
Đại Nữu tuy ngốc, nhưng thức ăn Vân Thiển Nguyệt cho cô bé tầm thường, ăn sẽ giúp cơ thể cô bé khỏe , môi mấp máy: “Cảm ơn.”
Nói xong, liền thể chờ đợi mà bay về hướng Vân Thiển Nguyệt chỉ.