Trọng Sinh Thập Niên 70: Bàn Tay Vàng Của Ta Quá Dị - Chương 836: Tìm Thấy

Cập nhật lúc: 2026-04-18 14:38:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Có lẽ là cảm thấy nghĩa trang công cộng ít đến, cho nên đồ giấu sâu lắm, Vân Thiển Nguyệt mới đào mười phút đào rương.

 

Tài bảo bên trong còn nhiều hơn hai chỗ tài bảo đào đó cộng ít. Trong đó sáu bảy món đồ sứ Thanh Hoa, còn một bức thư pháp và tranh vẽ đều xuất phát từ tay các bậc thầy, tùy tiện một món cũng thể bán đấu giá mấy chục vạn những năm 90.

 

Một đám quỷ cũng cảnh tượng cho chấn động, vàng cho ch.ói mù mắt.

 

Họ hiểu đồ cổ thư họa, nhưng nhận vàng.

 

Nhiều vàng như cả đời họ từng thấy, mơ cũng dám nghĩ tới!

 

Vốn dĩ còn tặng đồ tùy táng cho cô, bây giờ xem cần thiết nữa, ước chừng cô cũng chẳng chướng mắt.

 

Mười mấy rương đồ biến mất trong khí, ch.ói mù mắt ch.ó của một đám quỷ.

 

“Chuyện gì thế , đồ ?”

 

“Rõ ràng nãy còn ở đây, hoa mắt chứ?”

 

Ông lão Vân Thiển Nguyệt với ánh mắt phức tạp, suy nghĩ một chút, hình sắp gập đôi chậm rãi nhích tới: “ còn một nơi giấu vàng và v.ũ k.h.í, chắc cô sẽ hứng thú.”

 

Vân Thiển Nguyệt nhướng mày, sớm muộn cứ lúc .

 

Ông lão tinh ranh tám trăm cái tâm nhãn.

 

Vũ khí?

 

Đối với cái , cô thật sự hứng thú.

 

“Dẫn đường .”

 

Ông lão cũng đưa yêu cầu, dẫn Vân Thiển Nguyệt lên phía .

 

Hoàng Kỳ Sơn chỉ cái hố do mười mấy cái rương để : “Chỗ cần lấp ?”

 

“Không cần.” Lấp mệt lắm, cô mới thèm.

 

Một đám quỷ giống như mấy bà thím đầu thôn thích hóng chuyện, đều theo.

 

Đến một tảng đá, ông lão chỉ tảng đá: “Chuyển tảng đá , đồ ở ngay bên trong.”

 

Tảng đá hình tròn, ngược mỏng, dày cỡ hai ba cuốn sách, nhưng diện tích lớn, bề mặt màu xanh rõ ràng dấu vết gọt giũa, giống như cố ý đặt ở đây để chặn cửa hang.

 

Vân Thiển Nguyệt quan sát hồi lâu, dùng sức bê tảng đá lên, đáng tiếc tảng đá vững như Thái Sơn.

 

Cô sức lực nhỏ, tảng đá nặng, cho nên bê nổi.

 

Hoàng Kỳ Sơn ở bên cạnh sốt ruột, giúp nhưng giúp : “Hay là gọi Lâm Đào tới giúp?”

 

“Đi một vòng tốn ít thời gian, trời sắp sáng , kịp .” Vân Thiển Nguyệt đến nghĩa trang công cộng thêm nào nữa.

 

Dùng sức mạnh bê nổi, chỉ thể dùng cách khéo léo thôi.

 

Khởi động nguyên lý đòn bẩy, Vân Thiển Nguyệt tốn chút sức lực nào nạy tảng đá lên.

 

Đám quỷ há hốc mồm.

 

Hoàng Kỳ Sơn thì vỗ đầu, ông nghĩ cách chứ.

 

Dưới tảng đá là một mật đạo, cửa hang nhỏ, tối đen như mực rõ sâu bao nhiêu.

 

Vân Thiển Nguyệt lấy đèn pin từ trong gian , chiếu bên trong một cái, phát hiện thấy điểm dừng.

 

Cô còn kịp xuống, Hoàng Kỳ Sơn : “ xuống xem , nếu chuyện gì cô hẵng xuống.”

 

“Được, ông .” Vân Thiển Nguyệt còn đưa đèn pin .

 

Hoàng Kỳ Sơn đèn pin một cái, Vân Thiển Nguyệt mới phản ứng là ông dùng .

 

Hoàng Kỳ Sơn xuống, đám quỷ cũng rục rịch, cũng xuống tìm hiểu ngọn ngành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-ban-tay-vang-cua-ta-qua-di/chuong-836-tim-thay.html.]

 

Vân Thiển Nguyệt hỏi ông lão: “Sao ông bên trong đồ?”

 

Tảng đá lưu dấu vết của thời gian, ít nhất mấy năm ai chạm .

 

Ông lão vuốt râu: “Ba mươi năm , thấy một đám nước ngoài mặc quân phục giấu đồ trong đó, đó lấy.”

 

“Thì .”

 

Ước chừng Hoàng Kỳ Sơn còn cần một thời gian, Vân Thiển Nguyệt ông lão: “Ông cái gì?”

 

Ông lão xoa tay: “Muốn thêm một lọ đan d.ư.ợ.c.”

 

Đổi một lọ đan d.ư.ợ.c cần một trăm tích phân.

 

Vừa tiêu một trăm tích phân, cộng thêm tích phân hôm qua tiêu cho Hoàng Kỳ Sơn, đến một ngày cô tiêu ba trăm tích phân, nếu đồng ý với ông lão, thì tiêu bốn trăm tích phân.

 

Điểm danh một ngày mới một tích phân, bốn trăm tích phân chính là hơn một năm.

 

Mới đến một ngày, cô tiêu hết hơn phân nửa tích phân tích cóp !

 

Trừ một trăm tích phân , còn một trăm lẻ ba tích phân.

 

Ít thì ít một chút, nhưng tiết kiệm dùng vẫn đủ.

 

Nghĩ đến những thứ đào , Vân Thiển Nguyệt thấy đau lòng nữa.

 

Tích phân thể kiếm , những thứ thể gặp mà thể cầu.

 

Có những thứ , cô mấy đời ăn uống lo, đời cho dù gì cũng thể ườn .

 

“Nếu bên trong thật sự như lời ông , sẽ cho ông một lọ đan d.ư.ợ.c.”

 

“Tốt quá !” Ông lão kích động trẻ ít.

 

Cộng thêm một trăm năm, ông thể sống đến ba trăm mười hai tuổi, ông sống thọ nhất thế giới.

 

Vân Thiển Nguyệt ông lắc đầu.

 

Tự lừa dối mà thôi.

 

Sống thêm hai năm nữa thì chứ?

 

Chẳng trong mắt ngoài c.h.ế.t , thuần túy là tự sướng mà thôi.

 

Hoàng Kỳ Sơn từ bò lên, với Vân Thiển Nguyệt: “Đây là một mật đạo, bên trong đặt hơn hai mươi cái rương, rương đều đậy nắp bên trong là cái gì, an , cô thể .”

 

“Đỡ lấy.” Vân Thiển Nguyệt ném đan d.ư.ợ.c cho ông lão.

 

Cầm t.h.u.ố.c, ông lão liền biến mất thấy .

 

Những con quỷ khác xem náo nhiệt, theo cô trong.

 

Đi ở phía , Vân Thiển Nguyệt cảm thấy lưng lạnh toát, nhịn : “Âm khí của các quá nặng, đều giữ cách với !”

 

Đám quỷ tủi , nhưng vẫn ngoan ngoãn lời.

 

Đến tận cùng bên trong, tầm trở nên rộng rãi.

 

Đây là một gian kín, kích thước xấp xỉ một căn phòng.

 

Thắp nến lên, Vân Thiển Nguyệt về phía mấy chục cái rương chất đống mặt đất.

 

Bên đều khóa, Vân Thiển Nguyệt lượt dùng kẹp tóc mở .

 

Đám quỷ:!

 

còn cái nữa!

 

 

Loading...