Xuống tàu, ở cổng ga, những tòa nhà quen thuộc xa lạ, cả nhà đều xúc động rơi nước mắt, chỉ Tiểu Quang quá nhiều cảm xúc, lúc hạ phóng còn nhỏ, nhớ gì.
Hành lý tay nhiều, từ ga tàu về nhà còn một đoạn đường, nên Vân Thiển Nguyệt thuê một chiếc xe. Vốn định thuê ô tô bốn bánh, nhưng Vân Bá Cừ cho, là quá gây chú ý, mới về nên cẩn thận một chút, thế là thuê một chiếc xe ba bánh đạp.
Năm một xe gần như là thể, nên họ bộ, xe chỉ để hành lý, vì xe thể nhanh , Vân Thiển Nguyệt dùng ba đồng để thuê xe trong ba tiếng.
Sắp đến đầu phố, Vân Thiển Nguyệt bàn với Vân Bá Cừ: “Ông nội, lúc nhà chúng chắc chắn ở , chúng đừng về nhà vội, hãy đến văn phòng phường một chuyến , xong thủ tục, nếu thừa nhận, còn nhà là của họ.”
“ là nên đến văn phòng phường . Chúng từ nơi hạ phóng về, đương nhiên đến văn phòng phường trình báo , xong giấy tờ chứng minh quan hệ và quan hệ lương thực của nhà .”
Trong mắt ngoài, họ vẫn là thành phần hạ phóng, nếu đến văn phòng phường một chuyến, chừng sẽ gây phiền phức.
Trước cửa văn phòng phường là một con ngõ nhỏ, hẹp, chỉ đủ ba nắm tay qua, nên Vân Bá Cừ chỉ đưa Vân Thiển Nguyệt văn phòng phường việc, để những khác đợi ở đầu phố.
Vừa đến văn phòng phường, hai thu hút ánh của tất cả .
Không vì Vân Thiển Nguyệt xinh , mà là vì những việc ở văn phòng phường nhiều năm đều quen Vân Bá Cừ, còn Vân Thiển Nguyệt, họ chỉ cảm thấy cô trông quen mắt.
“Vân Bá Cừ?” Một giọng thăm dò vang lên.
Người là một ông lão hói đầu năm mươi tuổi, ông đeo kính lão, chằm chằm Vân Bá Cừ, há hốc miệng ngây .
“Lão Lưu?” Vân Bá Cừ kỹ, nhận ông , : “Mấy năm gặp, tóc ông rụng hết .”
“Ông thật sự là Vân Bá Cừ!” Lão Lưu kích động dậy, đẩy cửa phòng trong , gương mặt quen thuộc, ông năng lắp bắp: “Không ông đang cải tạo ở thôn Hồng Diệp ? Sao về ?”
Lúc , ông mới phát hiện Vân Bá Cừ trông khác mấy so với lúc rời Tương Thành, chỉ là tóc bạc thêm vài sợi, mặt và tay dấu vết lao lực, điều giống với tưởng tượng của ông.
“Được minh oan nên về , mới minh oan mười ngày , hôm nay chúng đến Tương Thành, về nhà đến đây.” Lão Lưu là một trong ít lúc đó bỏ đá xuống giếng với nhà họ Vân.
Lão Lưu thể tin nổi mà trợn to mắt, vui mừng : “Vậy thì quá , chúc mừng các vị, lúc đầu ông oan, sự thật tuy muộn nhưng quá muộn, về là .”
“Học Lâm và Hàm Tố đến, cô bé là…”
Vân Thiển Nguyệt bước lên một bước, chủ động chào hỏi: “Chào ông Lưu, cháu là Vân Thiển Nguyệt, mấy năm gặp, ông nhận cháu ?”
“Cháu là Tiểu Nguyệt?” Lão Lưu đẩy gọng kính, ha hả: “Nhìn đường nét thì đúng là Tiểu Nguyệt, con gái mười tám đổi nhiều, xinh quá, dám nhận nữa, đều về hết ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-ban-tay-vang-cua-ta-qua-di/chuong-893-van-phong-phuong.html.]
“Về , về hết , đông đủ cả nhà đều về .” Vân Bá Cừ đưa tất cả giấy tờ cần thiết cho lão Lưu: “Đợi định xong, dịp ông đến nhà ăn cơm.”
“Được, khách sáo nữa.” Lão Lưu cầm giấy tờ trong tay, xem trong.
Các đồng nghiệp khác ngừng hỏi Vân Bá Cừ về chuyện mấy năm nay, điều họ quan tâm nhất là ông minh oan trở về thành phố, rằng cả Tương Thành chỉ nhà họ Vân minh oan!
Không trả lời là câu trả lời nhất, Vân Bá Cừ tỏ .
vẫn lật tờ báo hơn một năm : “ là chút ấn tượng mà, Vân Bá Cừ, báo nghiên cứu t.h.u.ố.c giải bệnh truyền nhiễm là ông đúng ?”
Vân Bá Cừ gật đầu.
Đào Thu Anh kích động : “Thật sự là ông , thảo nào ông thể minh oan, lúc đó thấy báo, còn tưởng là trùng tên trùng họ.”
Lão Lưu nắm bắt thông tin quan trọng: “Bà ông chính là nghiên cứu t.h.u.ố.c giải bệnh truyền nhiễm, cứu chúng lúc đó?”
Đào Thu Anh gật đầu: “Lúc đó còn với ông chuyện , cảm thấy là cùng một , nhưng ông tin, tin ?”
“Tin!” Lão Lưu Vân Bá Cừ: “Năng lực của lão Vân rõ hơn ai hết.”
Khó khăn lắm mới gặp quen cũ, Vân Bá Cừ mở lời, chuyện ngừng, hiếm khi thấy Vân Bá Cừ như , cô cũng phiền, cứ thế để thủ tục kéo dài hơn một tiếng đồng hồ.
Nếu Vân Học Lâm tưởng chuyện gì xảy đến giục, lẽ còn mất thêm nửa tiếng nữa.
Lúc về, lão Lưu dặn dò về tình hình nhà họ Vân hiện tại: “Từ khi các vị hạ phóng, nhà khác ở, chia thành hai nhà, bên cửa nhỏ tổng cộng năm hộ, một hộ khó chơi, bà chủ tên là Thẩm Anh Tử, bên cửa lớn là Mạc lão tứ, ông nhất định chú ý.”
Ra khỏi văn phòng phường, Vân Bá Cừ nghĩ đến lời lão Lưu , thở dài một : “Nhà ở mấy năm , họ dọn ngay, khó lắm.”
“Nhà là của chúng , cho họ ở nhờ mấy năm chẳng lẽ thành của họ ? Chúng giấy tờ chứng minh, giấy tờ đất đai, sợ gì chứ.” Vân Thiển Nguyệt : “Ông nội, lát nữa chuyện cứ giao cho cháu, ông cứ việc xem thôi.”
“Ra tay nhẹ chút, đừng gây án mạng.” Vân Bá Cừ nhịn dặn dò.
“Ông nội, cháu là hung dữ như ?” Vân Thiển Nguyệt bĩu môi.
“Sau khi minh oan, còn gông cùm, cháu bung xõa hết .” Chuyện của Vương Khánh Hữu và Trần Mỹ Linh, Vân Bá Cừ đều , trong đó chắc chắn bàn tay của cô, báo thù là chuyện , nhưng ông cô vì mà để sơ hở, cuối cùng tự chịu thiệt.
“Biết ạ.” Vân Thiển Nguyệt nghẹn lời, dường như gì qua mắt ông nội.