Trọng Sinh Thập Niên 70: Bàn Tay Vàng Của Ta Quá Dị - Chương 905: Mua Nhà

Cập nhật lúc: 2026-04-18 14:40:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tống Hướng Tiền tuôn một tràng, cố gắng thuyết phục nhà, cực kỳ tính hình ảnh, Tống Vệ Quốc và những khác thuận theo lời mà ảo tưởng, hình ảnh quá mức , đều bật thành tiếng.

 

Tống Vệ Quốc vốn kiên quyết phản đối ngoắt một trăm tám mươi độ, những đồng ý với lời Tống Hướng Tiền , mà còn đưa lời khuyên.

 

“Trực tiếp cầu hôn chuyện thông , Vân Bá Cừ ý kiến lớn với nhà chúng , chắc chắn sẽ từ chối, cho nên con tay từ Vân Thiển Nguyệt, thường xuyên lượn lờ mặt con bé, chăm chỉ một chút thể giúp đỡ thì giúp đỡ.”

 

Tiền Quyên cũng bày mưu tính kế cho : “Con gái đều thích sự thiên vị mưa dầm thấm lâu, thể núi trông núi nọ, Hướng Tiền, con mau ch.óng cắt đứt với mấy cô gái , đặc biệt là Giang Viện Viện , ngàn vạn đừng để Vân Thiển Nguyệt thấy cô , nếu con bé tưởng con sinh hoạt cá nhân đắn sẽ qua với con.”

 

Tống Phương Phương do dự một chút, vì bí phương dưỡng nhan vẫn quyết định mở miệng: “Anh đừng bừa, chủ động quá sẽ khiến vẻ mục đích, chọc cô phản cảm, em và cô bằng tuổi, cũng coi như chủ đề chung, em sẽ thử kết bạn với cô , đến lúc đó em sẽ cung cấp cơ hội cho .”

 

Gia đình bốn , bữa tối cũng nấu nữa, cùng bàn bạc cách để Tống Hướng Tiền công lược Vân Thiển Nguyệt, giành chân tâm của cô.

 

Về chuyện , Vân Thiển Nguyệt gì, chỉ hắt một cái.

 

Buổi tối ăn canh cá diếc, là buổi trưa Trương Thanh Sơn mang tới, là bắt nhiều cá diếc quá nên mang cho nhà một ít, qua , Chu Hàm Tố lấy nửa cân măng khô cho .

 

Trời nóng, sợ cá diếc c.h.ế.t, buổi tối Chu Hàm Tố liền nấu một nồi canh cá diếc, bên trong bỏ thêm miến và đậu phụ, mùi vị cực kỳ tươi ngon.

 

Chu Hàm Tố đặt bát xuống, lo lắng : “Sao , cảm lạnh ?”

 

“Không , chắc c.h.ử.i thầm con lưng thôi.” Vân Thiển Nguyệt sụt sịt mũi, lưng lạnh toát, một loại dự cảm lành.

 

“Canh cá diếc tươi thật, bố, bố uống thêm mấy bát .” Vân Học Lâm thấy bát của Vân Bá Cừ cạn, liền múc cho ông một bát.

 

“Cá diếc kích cỡ lớn, mùi vị tệ, cũng lão Trương câu cá ở .” Vân Bá Cừ về phía Vân Học Lâm: “Trong hồ nước nuôi cá chép cẩm thạch nữa, ngày mai con mua một ít cá giống về, trồng thêm một ít ngó sen, ăn cá ăn ngó sen đều tiện.”

 

Vân Học Lâm sửng sốt một chút: “Không nuôi cá chép cẩm thạch nữa ạ?”

 

Ông cụ thích cá chép cẩm thạch, đây còn đặc biệt xây một cái hồ để nuôi.

 

Cá chép cẩm thạch hiếm thấy, ông còn đang sầu kiếm cá chép cẩm thạch ở đây.

 

“Không nuôi nữa, chỉ thể ngắm cũng chẳng tác dụng gì, chi bằng nuôi một ít cá nước ngọt thể ăn cho thiết thực.”

 

“Vâng, ngày mai con mang một ít cá giống về.” Ông cụ nghĩ một đằng một nẻo, khó Vân Học Lâm .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-ban-tay-vang-cua-ta-qua-di/chuong-905-mua-nha.html.]

 

Ông nuôi cá!

 

Vẫn là lúc bán cá thuận tiện thỉnh giáo xem nuôi cá như thế nào .

 

Vân Bá Cừ đột nhiên nhớ tới hai em nhà họ Lâm, với Vân Thiển Nguyệt: “Tiểu Nguyệt, chúng định , phòng ốc cũng đều dọn dẹp xong, đồ đạc trong phòng của Lâm Lập Huy và Lâm Đào đều chuẩn xong , khi nào con đón bọn chúng đến?”

 

Vân Bá Cừ nhắc, Vân Thiển Nguyệt suýt nữa thì quên mất chuyện , cô vỗ mạnh đầu: “Ngày mai ạ, con gọi điện thoại cho Bí thư Dương ngay đây, nhờ chú giúp mua hai tấm vé tàu hỏa cho Lâm Lập Huy và Lâm Đào, con cần về đón, Lâm Lập Huy ở đó, tàu hỏa sẽ xảy chuyện gì , nếu xảy chuyện, chuyện là khác, đợi tàu hỏa đến ga con đón.”

 

“Hôm nay muộn quá , ngày mai con hẵng gọi điện thoại, tiện thể mua một ít đặc sản gửi về cho Bí thư Dương, thể để giúp .”

 

Vân Bá Cừ cảnh của hai em nhà họ Lâm, đối với sự sắp xếp của Vân Thiển Nguyệt cũng gì, dặn dò Chu Hàm Tố: “Con quen thuộc chuyện trường học, ngày mai con đến trường hỏi một chút, vấn đề học của hai đứa trẻ, sự giúp đỡ của Bí thư Dương, hộ khẩu của Lâm Lập Huy và Lâm Đào hộ khẩu độc lập, nhưng Tương Thành và bên đó cùng một tỉnh, học đoán chừng khó giải quyết, con cứ hỏi thăm tình hình .”

 

Vân Thiển Nguyệt lên tiếng: “Ông nội, cần để con hỏi , con đều hỏi xong , chỉ tiêu của trường học ít, trường học chắc nhận, cho dù nhận, cũng chỉ thể học nhờ, bởi vì hộ khẩu của hai đứa nó là ở ngoại tỉnh.”

 

Chu Hàm Tố nhíu mày: “Vậy ?”

 

“Con nghĩ một cách giải quyết, chính là mua một căn nhà ở Tương Thành tên bọn chúng, Tương Thành một chính sách, nhà là thể nhập hộ khẩu, bọn chúng hộ khẩu chuyện học sẽ đơn giản thôi.” Vân Thiển Nguyệt thở dài: “Chỉ là nhà dễ tìm, hôm nay con ngoài một chuyến, hỏi thuê, khác còn vui vẻ trả lời con, đợi đến lúc mua nhà, liền vui.”

 

“Con lạ mặt, còn là một cô gái nhỏ, những đó mặt mà bắt hình dong, đoán chừng cảm thấy con đang đùa nên coi là thật, còn quan niệm cũ của , nhà và đất đều là gốc rễ, là đường lui, chuyện giao cho ông .” Vân Bá Cừ vẫn nhân mạch.

 

Nghe thấy lời , Vân Thiển Nguyệt động lòng, đợi ăn cơm xong, cô gõ cửa phòng Vân Bá Cừ, hào phóng lấy năm vạn đồng.

 

“Ông nội, ông giúp con ngóng một chút, nếu nhà ai bán nhà ông cứ mua, là khu vực của chúng , bất luận nhà lớn nhỏ con đều lấy, nếu đủ tiền, hỏi con lấy.”

 

Khóe miệng Vân Bá Cừ giật giật, nha đầu tay là năm vạn đồng, ông giật cả .

 

Biết rõ trong gian của Vân Thiển Nguyệt tài bảo, vì từng thấy nên loại cảm giác chân thực đó, nay cô tùy tiện lấy năm vạn đồng, mới cảm giác chân thực.

 

“Mua nhiều nhà như gì? Chẳng lẽ tương lai những căn nhà thể tăng giá gấp mấy ?”

 

Hai mắt Vân Thiển Nguyệt sáng lên: “Ông nội ông thật thông minh, khu vực của chúng , là phố thương mại, khu vực sầm uất nhất Tương Thành, thể là tấc đất tấc vàng, thể tăng giá gấp mấy chục !”

 

Vân Bá Cừ việc suy nghĩ khá diện: “Mạo mua lượng lớn bất động sản dễ gây những rắc rối cần thiết, vẫn nên cẩn trọng một chút, chia thành nhiều đợt mua , từ từ mua , lựa chọn mua một bất động sản đang cần bán gấp, như , những đó đổi ý cũng cớ để đòi .”

 

 

Loading...