Trọng Sinh Thập Niên 70: Bàn Tay Vàng Của Ta Quá Dị - Chương 906: Đến Bách Hóa Tổng Hợp
Cập nhật lúc: 2026-04-18 14:40:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng sớm hôm , Vân Thiển Nguyệt đến bách hóa tổng hợp chuẩn mua một ít đặc sản địa phương, tiện thể kiếm một chiếc xe đạp.
Gia đình năm , cộng thêm hai em nhà họ Lâm sắp đến, một chiếc xe đạp chắc chắn đủ dùng, ít nhất hai ba chiếc, hiện tại trong tay cô chỉ một tờ phiếu xe đạp, chỉ thể nghĩ cách khác, xem thể đổi với khác , hoặc trực tiếp đến chợ đen mua.
Cô khỏi nhà, chân một đạp xe đạp theo phía .
Người đó thông minh, giữ một cách gần xa, đổi là khác nhất định sẽ phát hiện , nhưng Vân Thiển Nguyệt nhạy bén.
Vân Thiển Nguyệt bất động thanh sắc quan sát phía , phát hiện chút quen mắt, nhận là ai.
Đây là hôm nọ đạp xe đạp ngã ?
Hắn theo cô gì!
Cô nhớ là quen nhân vật .
Đạp xe đạp cũng thể ngã, giá trị vũ lực quá thấp, Vân Thiển Nguyệt để trong lòng, tiếp tục đến bách hóa tổng hợp.
Bách hóa tổng hợp chia ba tầng, tầng một bán đồ ăn thức uống đồ dùng sinh hoạt, tầng hai bán quần áo, tầng ba thì bán và rượu quý giá.
Vân Thiển Nguyệt tiên lượn một vòng ở tầng một, vội mua đặc sản địa phương mà lên tầng hai.
Quần áo đây ở thôn Hồng Diệp vẫn thể mặc, nhưng quá quê mùa, mặc ngoài ở thành phố lớn như Tương Thành chút lấy , bố dạy học, ăn mặc tự nhiên thể kém, ông nội và Tiểu Quang cũng , đây đều là quần áo vải thô, cho nên cô chuẩn sắm sửa quần áo cho nhà.
Không cần đắn đo suy nghĩ như ở thôn Hồng Diệp, lấy sự thoải mái và đẽ chủ, cô nhiều tiền, mua vải may quần áo .
Vừa lên tầng hai, Vân Thiển Nguyệt thẳng đến quầy hàng, phát hiện quần áo may sẵn, quan trọng là còn cần phiếu vải, chỉ là giá cả đắt hơn ở thôn Hồng Diệp gấp ba trở lên, tùy tiện một chiếc váy hoa nhí cũng tám mươi đồng, một chiếc khăn lụa cũng mười mấy đồng, một chiếc áo đại cán màu đen treo cùng bốn trăm tám!
Đắt thì đắt một chút, chất vải thể thấy bằng mắt thường là mượt mà, chất lượng .
Đối với quan tâm đến tiền, quan tâm đến chất lượng như Vân Thiển Nguyệt mà thì phù hợp.
Cho nên cô vẫy tay: “Nhân viên phục vụ, phiền cô gói chiếc áo đại cán giúp .”
Nhân viên phục vụ trẻ, khuôn mặt trái xoan mắt hai mí, lúc mặt còn lúm đồng tiền.
Xuân Hạnh hôm nay mới ngày đầu tiên, đối với nội dung công việc vẫn quen thuộc, chủ nhiệm bảo đồng nghiệp dẫn dắt cô , nhưng đồng nghiệp vẫn luôn bận rộn việc của , quan tâm đến cô , cô chỉ thể trơ trọi một bên, ngón tay xoắn , sợ khách đến.
Thấy khách, cô theo bản năng liếc bốn xung quanh, phát hiện đồng nghiệp đều đang bận, hít sâu một bước lên , lúc thấy khuôn mặt của Vân Thiển Nguyệt thì sửng sốt một chút, đó khô khan : “Đồng chí, cô mua chiếc... áo đại cán ?”
Vân Thiển Nguyệt gật đầu, lưu ý đến cô nhiều hơn một chút, căng thẳng như ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-ban-tay-vang-cua-ta-qua-di/chuong-906-den-bach-hoa-tong-hop.html.]
Xuân Hạnh vắt óc sắp xếp ngôn ngữ, đây là đơn hàng đầu tiên trong công việc của cô , nhất định : “Chiếc áo đại cán phù hợp với nam giới bốn mươi tuổi mặc, loại quần áo nhất là thử hẵng mua, cô chắc là mua cho trưởng bối nhà cô , xin hỏi đó đến ?”
“Người đến, nhưng kích cỡ , chiếc thể mặc , kích cỡ cũng phù hợp, gói quần áo giúp .”
“Được, gói cho cô ngay đây.” Xuân Hạnh tìm nửa ngày cũng tìm thấy đồ để lấy quần áo xuống, cô căng thẳng đến mức trán toát mồ hôi, ngại ngùng liếc Vân Thiển Nguyệt một cái: “Xin nhé, hôm nay ngày đầu tiên, nghiệp vụ thành thạo.”
“Có thể hiểu , cô đừng căng thẳng cứ từ từ, vội lắm.” Vân Thiển Nguyệt vì dịu sự căng thẳng của cô , trò chuyện với cô vài câu, Xuân Hạnh thả lỏng hơn nhiều, mặt còn mang theo ý .
Vân Thiển Nguyệt cũng nắm rõ gốc gác của Xuân Hạnh, cô nghiệp cấp ba, cả nhà đều là thợ may, cô đây là tiếp quản công việc của cô .
Đợi Xuân Hạnh lấy quần áo xuống, Vân Thiển Nguyệt chọn thêm mấy chục bộ quần áo, gia đình năm , mỗi đều năm sáu bộ.
Một đống quần áo chất đống ở quầy thu ngân, cả Xuân Hạnh đều ngây ngốc, cô nuốt nước bọt: “Cô chắc chắn những bộ quần áo đều lấy hết ?”
“Đều lấy hết, nhà chúng mới về, căn bản một bộ quần áo nào để giặt, tự nhiên mua nhiều một chút.” Vân Thiển Nguyệt thấy Xuân Hạnh cầm máy tính, lật tìm danh sách giá quần áo, cô : “Cô cứ tính , qua bên xem thử.”
“Được!” Xuân Hạnh thấy Vân Thiển Nguyệt mới thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ cô gái thật nhiều tiền, đầu tiên thấy mua quần áo giống như mua bắp cải .
Bên Vân Thiển Nguyệt , Tống Hướng Tiền trốn ở một góc bước , trừng lớn hai mắt một đống quần áo, trong lòng dâng lên sóng to gió lớn.
Trời đất ơi, mua nhiều quần áo như , suýt chút nữa thì mua luôn cả cửa hàng .
Ít nhất cũng hai mươi bộ !
Quần áo ở bách hóa tổng hợp đắt là nổi tiếng , một bộ quần áo ít nhất cũng từ năm mươi đồng trở lên.
Tống Phương Phương yêu cái như , tiết kiệm tiền mua quần áo, một bộ quần áo cũng tiêu tốn tiền lương hai ba tháng của cô , một bộ quần áo mùa đông thậm chí tiêu tốn tiền lương nửa năm của cô , cô đều là mua từng bộ một, bao giờ dám mua một lúc hai bộ, mà Vân Thiển Nguyệt mà mắt chớp một cái, một mua mấy chục bộ!
Chỗ cộng ít nhất cũng một ngàn đồng!
Trời ạ, nhà bọn họ ba một năm ăn uống cũng kiếm nhiều tiền như , mà Vân Thiển Nguyệt mà tùy tiện lấy , điều chứng tỏ chút tiền đối với cô mà tính là gì.
Nói như , gia sản Vân gia phong phú!
Khóe miệng Tống Hướng Tiền bất giác cong lên, dự định đây đều chính xác, cưới Vân Thiển Nguyệt, sẽ phát tài !
Lại thấy một đống quần áo , nhíu mày, chút bất mãn.
Chính là tiêu tiền quá lợi hại như nước chảy, như , kết hôn , nhất định bắt cô tiết kiệm một chút.
Mua quần áo may sẵn đắt bao, chi bằng xé vải tìm may quần áo, ít nhất tiết kiệm một nửa tiền.