Trọng Sinh Thập Niên 70: Bàn Tay Vàng Của Ta Quá Dị - Chương 909: Bản Thảo

Cập nhật lúc: 2026-04-18 14:41:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mỗi năm sáu bộ quần áo, chỉ riêng thử quần áo cũng mất ít nhất nửa tiếng, nhân lúc nhà thử quần áo, Vân Thiển Nguyệt nấu xong cơm.

 

Lấy từ trong gian một miếng thịt xông khói và một ít đậu Hà Lan, thịt xông khói thái hạt lựu xào qua cho đậu Hà Lan , đổ gạo vo sạch , thêm một lượng nước nhất định đậy nắp .

 

Quần áo đều vặn, vui mừng thôi, nhưng vẫn nhịn vài câu.

 

Vân Bá Cừ: “Tiểu Nguyệt, ông mặc hết nhiều quần áo như , mua ít cho ông thôi, cháu đang ở cái tuổi như hoa như ngọc , nên mặc nhiều quần áo mới, nên mua cho nhiều thêm vài bộ.”

 

Vân Học Lâm chút xót tiền: “Quần áo đây con cho bố vẫn còn mới, bố một cũng mặc, Tiểu Nguyệt, con trả vài bộ .”

 

Vân Thần Quang thì vui mừng thôi: “Chị ơi, chị đối xử với em quá, em cũng đối xử với chị, em nhất định sẽ mua cho chị thật nhiều thật nhiều quần áo mới!”

 

Chu Hàm Tố mấy ngày lúc tìm việc đến bách hóa tổng hợp một chuyến, giá quần áo, một bộ quần áo ít nhất cũng từ năm mươi đồng trở lên, những bộ quần áo cộng ít nhất cũng một ngàn.

 

Bà kéo tay Vân Thiển Nguyệt: “Quần áo ở bách hóa tổng hợp đắt lắm, may cho con, đảm bảo kiểu dáng giống hệt ở bách hóa tổng hợp.”

 

Quần áo ở bách hóa tổng hợp vẫn chút đơn điệu, tuy đắt nhưng vẫn mua nổi, khó tránh khỏi sẽ đụng hàng, quan trọng nhất là Vân Thiển Nguyệt cực kỳ ít khi gặp bộ quần áo nào mắt.

 

“Vậy , , con mua vải về, vẽ kiểu dáng cho để may.”

 

“Mẹ con tự tâng bốc , tay nghề may quần áo bà nội con chân truyền đấy, chỉ cần bản vẽ, thể phục chế một một, đến lúc đó thêu thêm chút hoa văn lên càng hơn.”

 

Chu Hàm Tố híp mắt Vân Thiển Nguyệt, ảo tưởng may vô chiếc váy nhỏ cho cô mặc.

 

Con gái da trắng lớn lên xinh xắn, mặc gì cũng , mặc sườn xám bà may chắc chắn càng hơn: “Hôm nào rảnh, may cho con mấy bộ sườn xám, bộ sườn xám hôm nay con mua về quá thô ráp đáng giá , nổi bật khí chất của con.”

 

Nhắc tới sườn xám, Vân Học Lâm bắt đầu hoài niệm: “Mẹ con thích mặc sườn xám nhất, cũng thích may sườn xám nhất, nhớ năm xưa con mặc sườn xám bao, bởi vì hạ phóng, con lâu lắm mặc sườn xám.”

 

“Vợ , chúng bây giờ bình phản , cần thu liễm như nữa, em thể mặc sườn xám giống như đây.”

 

Vân Học Lâm cúi gần Chu Hàm Tố, giọng trầm: “Vợ , em mặc sườn xám.”

 

Tai Chu Hàm Tố đỏ bừng, đẩy ông một cái: “Em lớn tuổi mặc .”

 

Vân Học Lâm vui: “Lớn tuổi cái gì, vợ , trong mắt em mãi mãi trẻ trung, em già, thoạt mới ngoài ba mươi, cạnh Tiểu Nguyệt khác còn bảo hai là hai chị em đấy.”

 

Ông đẩy Vân Thần Quang một cái: “Tiểu Quang, con xem, con trẻ ?”

 

Cái miệng Vân Thần Quang ngọt xớt: “Trẻ lắm ạ, còn trẻ hơn cả của bạn học con nữa.”

 

Khóe miệng Chu Hàm Tố kìm mà cong lên.

 

Vân Thiển Nguyệt khoác tay bà: “Mẹ, vóc dáng như , bụng một chút mỡ thừa cũng , mặc sườn xám thì tiếc quá, may nhiều sườn xám một chút, hai con cùng mặc.”

 

Chu Hàm Tố vỗ vỗ tay Vân Thiển Nguyệt: “Không cần lo lắng cho kế sinh nhai, quả thực nên nhặt sở thích của , sáng sớm ngày mai, dẫn con xé vải, tiện thể mua một ít kim chỉ về.”

 

Vân Bá Cừ ngoài một lát, lúc tay cầm một chiếc hộp tinh xảo, ông đưa chiếc hộp cho Chu Hàm Tố.

 

Chu Hàm Tố nghi hoặc: “Bố, đây là gì ?”

 

“Đây là bản thảo thiết kế sườn xám của chồng con, ít nhất cũng hơn một trăm tờ, những thứ đều là tâm huyết cả đời của bà , giao cho con, mới thể phát huy giá trị của nó.”

 

Vân Bá Cừ : “Nhớ năm xưa lúc xét nhà, khác đều tưởng nhà chúng gia tài bạc triệu, nhưng chỉ tự chúng nhà chúng tiền, tiền đều bố mang cứu tế , bọn họ gần như lật tung cả căn nhà lên cũng tìm chiếc hộp , lẽ là cảm thấy tài sản nhà chúng nhiều, chắc chắn sẽ để ở nơi gian rộng, đối với xà nhà cũng chỉ lướt qua, ngờ nó ở ngay xà nhà.”

 

Chiếc hộp mở , bên trong đặt một xấp giấy ố vàng dày cộp, mỗi tờ giấy đều là bản thảo thiết kế sườn xám, đó tiết lộ và giới thiệu chi tiết về chất liệu vải và cúc áo, v. v.

 

Phong cách cổ điển và cao quý, thuộc về trang phục thời kỳ Dân quốc, mỗi một tờ đều là tinh phẩm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-ban-tay-vang-cua-ta-qua-di/chuong-909-ban-thao.html.]

Chu Hàm Tố kích động đến mức tay run rẩy, chỉ hiểu về sườn xám mới hàm lượng vàng của những thứ .

 

Vân Thiển Nguyệt tuy hiểu về sườn xám, nhưng cô những bản thảo , kiếp giao cho cô, Trần Mỹ Linh lấy cắp, đầu liền bán rẻ cho thương nhân nước ngoài với giá một ngàn đồng một tờ.

 

Dẫn đến việc thương nhân nước ngoài thành lập thương hiệu sườn xám liên quan, dùng sườn xám may từ những bản thảo chèn ép thương hiệu sườn xám trong nước, khiến thương hiệu trong nước khỏi tỉnh , khỏi nước .

 

Kiếp , Trần Mỹ Linh c.h.ế.t , những bản thảo cô tuyệt đối thể để nó rơi tay nước ngoài.

 

Lúc Chu Hàm Tố quyết định dùng bản thảo bên trong may quần áo cho cô, Vân Thiển Nguyệt từ chối: “Mẹ, những bản thảo tuyệt bản , coi như là đồ cổ, một tờ ngàn vàng khó cầu, bây giờ vẫn thể lấy , nếu sẽ bắt chước, con vùng ven biển bên động tĩnh, cá nhân bắt đầu ăn buôn bán , đợi bên chúng mở cửa thể ăn buôn bán, con sẽ thành lập cho một công ty sườn xám, đến lúc đó đem tất cả những bản thảo công chứng.”

 

Lượng thông tin quá lớn, khiến Chu Hàm Tố choáng váng đầu óc, nhưng bà tin tưởng Vân Thiển Nguyệt: “Được, con, cất bản thảo .”

 

Nghĩ đến Vân Thiển Nguyệt những bản thảo đáng giá ngàn vàng, Chu Hàm Tố cầm chiếc hộp để , cuối cùng quyết định giao cho Vân Thiển Nguyệt bảo quản.

 

Ăn cơm xong, tắm rửa ngủ.

 

Đêm khuya thanh vắng, ánh trăng, ngoài tường tiếng hì hục trèo tường.

 

Tường của Vân gia trạch cao, điểm tựa thì trèo lên .

 

Hai lén lút dùng chiếc thang chuẩn sẵn trèo lên đầu tường, nhấc chiếc thang lên đặt trong sân, đó mới trèo xuống.

 

Tất cả những chuyện đều thuận lợi, ngay lúc hai đang thầm vui mừng, phía một đang .

 

Oa Oa nghiêng đầu.

 

Bọn họ là ai?

 

Tại muộn thế đến đây?

 

Sao cửa chính?

 

Nghĩ như , cô bé liền hỏi như , tiếc là hai thấy.

 

Oa Oa tiếc nuối thở dài, xem chỉ một chị gái thể thấy cô bé.

 

Phát hiện hai lén lút, cộng thêm cuộc chuyện của bọn họ, Oa Oa rốt cuộc cũng hai là kẻ trộm, vội vàng báo cho Vân Thiển Nguyệt.

 

Vừa ngủ gọi dậy, Vân Thiển Nguyệt vẫn còn mơ màng, thấy kẻ trộm lập tức tỉnh táo , nhanh ch.óng mặc quần áo ngoài.

 

Vân Thiển Nguyệt gọi Tiểu Bạch, trong tay cầm một cây gậy gỗ, theo Oa Oa.

 

Hai tên trộm mục tiêu đến cửa phòng Vân Bá Cừ, dường như khẳng định thứ đáng giá nhất của Vân gia nhất định ở trong phòng ông.

 

Vân Thiển Nguyệt đoán ý đồ của bọn họ, chỉ .

 

Trong nhà ông nội nghèo nhất, bọn họ đúng là những tên trộm ngu ngốc.

 

Để phiền ông nội, Vân Thiển Nguyệt bảo Tiểu Bạch đừng sủa bậy, hai cây ngân châm khiến tên trộm thể phát âm thanh, chỉ huy Tiểu Bạch kéo một tên , cô thì dùng nhuyễn cân tán kéo tên còn .

 

Hai tên trộm nhỏ giây còn híp mắt đẩy cửa, giây kéo , kinh ngạc trừng lớn hai mắt, phát hiện thể phát tiếng, tưởng gặp quỷ, sợ đến mức hồn bay phách lạc, hai mắt trợn ngược ngất xỉu.

 

Trong góc hẻo lánh.

 

Hai tên trộm nhỏ chồng lên .

 

Vân Thiển Nguyệt khinh bỉ: “Chút gan mà cũng trộm?”

 

 

Loading...