Trọng Sinh Thập Niên 70: Bàn Tay Vàng Của Ta Quá Dị - Chương 938: Bắt Được Lưu Lão Oa
Cập nhật lúc: 2026-04-18 14:41:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bị vác vai Lưu Lão Oa, Vân Thiển Nguyệt khẽ mở mắt, mới phát hiện ông cao lên ít.
Lưu Lão Oa hề gập , mà thẳng lưng lên!
Tất cả đều là do ông giả vờ!
Giấu quá sâu !
Cô còn tưởng là khiếm khuyết bẩm sinh!
Lưu Lão Oa cũng coi như thương hoa tiếc ngọc, Vân Thiển Nguyệt ném xuống đất đau lắm, một tấm chăn bẩn thỉu, trái thiếu nữ xích bằng dây sắt bên cạnh, thẳng mặt đất, lạnh đến mức run rẩy.
Mới mấy ngày, Lưu Lão Oa bắt thêm một thiếu nữ!
may là vẫn còn thở, vẫn còn cứu .
Vân Thiển Nguyệt nhúc nhích, nhưng tai tám hướng, phát hiện Lưu Lão Oa đang mò mẫm thứ gì đó, âm thanh là dây xích sắt, đây là xích cô .
Vốn dĩ cô còn định giả vờ thêm một chút, dò hỏi manh mối về đầu từ miệng Lưu Lão Oa, ngờ trong lò gạch còn một nạn nhân, bắt tặc bắt tang, bằng chứng xác thực, cần giả vờ nữa.
Cô đột ngột mở mắt , lấy đèn pin từ trong gian , chiếu thẳng mặt Lưu Lão Oa.
Ánh sáng mạnh khiến Lưu Lão Oa mở nổi mắt, dây xích sắt trong tay cũng rơi xuống đất, xoa mặt mới thấy Vân Thiển Nguyệt những đang tỉnh, mà còn cầm đèn pin như ông : “Mày giả vờ ngất!”
“Nếu thì .” Vân Thiển Nguyệt dậy, ghét bỏ lướt qua quần áo , cầm đèn pin đ.á.n.h giá môi trường xung quanh.
Chưa đến mười mét khối, gian nhỏ đến đáng thương, tối tăm thấy ánh sáng, tràn ngập mùi vị gay mũi, mùi phân nước tiểu và mùi vết m.á.u.
Trong góc còn một cái thớt và con d.a.o chẻ củi, bên còn m.á.u tươi khô.
Những thứ ước chừng chính là công cụ gây án của Lưu Lão Oa, nơi là địa điểm gây án của ông .
Chỉ là thấy đầu ở .
“Mày rốt cuộc là ai?” Lưu Lão Oa bộ dạng kiêng nể gì của Vân Thiển Nguyệt, trong lòng sinh kinh hãi.
Thuốc mê tác dụng với cô, trong môi trường , cô hề sợ hãi, lẽ nào còn giữ hậu chiêu?
Trong lòng ông thấp thỏm yên, một suy đoán dâng lên trong lòng, tay run rẩy chỉ Vân Thiển Nguyệt: “Mày là cố ý, cố ý để tao đưa mày đến đây!”
“Còn ngày hôm qua, Lão Thượng căn bản xin nghỉ phép, chú của mày căn bản đến kiểm tra mạch điện, bọn mày là đến điều tra tao!”
“Anh chú của mày đúng ? Bọn mày trông chẳng giống chút nào, là công an đúng ?”
Không thể , cái đầu của Lưu Lão Oa thật sự thông minh, đoán trúng đó, đáng tiếc dùng chính đạo.
Vân Thiển Nguyệt : “Không tồi, quả thực chú , là công an, Tôn đội trưởng của cục công an một, ông chắc hẳn quen thuộc chứ, chính là .”
Tôn Chính Nghĩa?
Ba đời tòng quân, trong nhà bối cảnh đỏ.
Vở kịch hôm nay, là kế hoạch của bọn họ, ước chừng bao lâu nữa Tôn Chính Nghĩa sẽ phái tìm đến.
Xong , xong hết .
Lưu Lão Oa mềm nhũn chân, lảo đảo lùi vài bước.
Không thể chờ c.h.ế.t, ông chạy!
Rút một con d.a.o gọt hoa quả từ bên hông , từ từ tiến gần Vân Thiển Nguyệt.
Vân Thiển Nguyệt giống như lưng mọc mắt, xoay tung một cước, trúng ngay nửa của Lưu Lão Oa.
“A~”
Một tiếng hét t.h.ả.m thiết, Lưu Lão Oa lùi vài bước, ôm lấy nửa quỳ rạp xuống đất.
Vân Thiển Nguyệt khinh bỉ: “Chỉ thế mà cũng đ.á.n.h lén.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-ban-tay-vang-cua-ta-qua-di/chuong-938-bat-duoc-luu-lao-oa.html.]
Lưu Lão Oa ngờ Vân Thiển Nguyệt thủ, đ.á.n.h , cửa cô chặn, liền tóm lấy cô gái đang xích, kề d.a.o găm lên cổ cô .
Ông đắc ý , hung tợn đe dọa: “Chỗ dây thừng, điều thì tự trói , nếu tao sẽ g.i.ế.c nó!”
Để chứng minh lời của , Lưu Lão Oa dùng sức, lưỡi d.a.o sắc bén cứa rách cổ Văn Tĩnh, m.á.u tươi tuôn .
Văn Tĩnh vì đau đớn mà mở mắt , kinh ngạc phát hiện Lưu Lão Oa khống chế, d.a.o găm kề sát cách, thể c.h.ế.t bất cứ lúc nào, thấy Vân Thiển Nguyệt, trong mắt cô lóe lên một tia sáng: “Cầu xin cô, cứu ?”
Mùi m.á.u tanh xộc mũi khiến Lưu Lão Oa hưng phấn, ông biến thái, giống như con kiến hôi mà Văn Tĩnh: “Sự sống c.h.ế.t của mày, chỉ trong một khoảnh khắc của nó, xem nó cứu mày cứu?”
Mẹ kiếp!
Tên khốn phản ứng thật nhanh.
Vân Thiển Nguyệt còn kịp phản ứng, ông khống chế thiếu nữ mặt đất, nhưng may là lưỡi d.a.o chỉ cứa rách da, cắt trúng động mạch chủ.
Cô nhếch môi, lật tay một cái, một cây ngân châm liền phóng .
Lưu Lão Oa thể nhúc nhích, trong lòng ông kinh hãi tột độ, may mà miệng vẫn thể chuyện: “Mày gì tao, tao cử động nữa ?”
Vân Thiển Nguyệt thèm để ý đến ông , mà cẩn thận lấy con d.a.o găm khỏi cổ Văn Tĩnh, vung tay tát một cái, tát Lưu Lão Oa ngã lăn đất.
Thế vẫn hả giận, cứ nghĩ đến bàn tay bẩn thỉu của Lưu Lão Oa nãy, Vân Thiển Nguyệt dùng chân ngừng đạp mặt ông .
Đợi cô dừng tay, chân vẫn giẫm lên tay Lưu Lão Oa, lúc mặt Lưu Lão Oa sưng thành đầu heo, xương tay cũng gãy .
“Đã sớm đ.á.n.h ông như , nhổ , tên tội phạm g.i.ế.c !”
Tận mắt chứng kiến Lưu Lão Oa đ.á.n.h, Văn Tĩnh hóa đá tại chỗ, dám tin đây là sự thật, đợi cô hồn liền bò tới ôm lấy chân Vân Thiển Nguyệt.
Mặc dù mới nhốt một ngày, nhưng Văn Tĩnh hành hạ đến tinh thần sa sút, chỗ nào lành lặn, tóc tai bù xù, môi trắng bệch, giống như chạy nạn.
“Cảm ơn cô cứu , ân nhân, hu hu hu~, còn tưởng đời cứ thế là xong .”
Vân Thiển Nguyệt đỡ cô dậy, mượn túi đeo chéo lấy từ trong gian một cuộn băng gạc và t.h.u.ố.c bột, bôi t.h.u.ố.c cho cô hỏi: “Cô tên là gì? Bị Lưu Lão Oa bắt đến đây từ khi nào?”
Văn Tĩnh nghẹn ngào : “ tên là Văn Tĩnh, tối hôm lúc tan học, thấy ông đạp xe lên nổi một con dốc, liền giúp ông đẩy xe, kết quả là ông đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê đưa đến đây, ông đối với ...”
Ở thời đại phong kiến , trinh tiết đối với một phụ nữ quan trọng, cho dù cô để tâm, nước bọt của ngoài cũng sẽ dìm c.h.ế.t cô .
Sự tuyệt vọng bộc lộ từ Văn Tĩnh, khiến Vân Thiển Nguyệt xót xa, cô vẫn chậm một bước.
Vết thương băng bó xong, Vân Thiển Nguyệt ôm cô lòng, dịu dàng an ủi: “Không gì quan trọng bằng việc còn sống, đàn ông đều để tâm đến trinh tiết, cô cần quá để tâm, chuyện cô là nạn nhân, Văn Tĩnh, , chuyện hôm nay đừng với ai, công an sẽ giúp cô giấu kín, sẽ ai mấy ngày nay cô xảy chuyện gì, sẽ tìm cho cô một cái cớ, cứ mấy ngày nay cô thương ngất xỉu ở chỗ , lát nữa rời sẽ đưa cô .”
“Vâng!” Hốc mắt Văn Tĩnh đỏ.
Một giây thiên đường một giây địa ngục, một giây , cô vẫn còn tuyệt vọng, chờ đợi cái c.h.ế.t, một giây , từ trời rơi xuống cứu cô .
Ọt ọt~
Văn Tĩnh ôm bụng đỏ mặt.
Từ lúc bắt đến giờ, cô mới ăn một cái bánh ngô, uống một bát cháo loãng.
Bánh bao trong gian đều nóng hổi, Vân Thiển Nguyệt lấy , mà lấy một gói bánh ngọt đưa cho cô : “Lót .”
“Cảm ơn.” Văn Tĩnh .
Nha đầu thật .
Vân Thiển Nguyệt liếc Lưu Lão Oa một cái, thấy ông hung hăng trừng mắt cô, vẻ mặt đầy quật cường và phục, khẩy một tiếng, đến cửa mở cánh cửa hình tròn .
Có ánh sáng, chiếu sáng bộ lò gạch, một góc tối tăm cũng bỏ sót.
Vân Thiển Nguyệt bước khỏi lò gạch, Văn Tĩnh liền theo, cảm giác an , cô an ủi: “Đừng sợ, , đang đợi các đồng chí công an tìm đến.”
Cách đó vài trăm mét, một chiếc ô tô chạy tới, phía theo vài chiếc xe đạp, phía một con ch.ó đang lao nhanh, giống như một tia chớp trắng.
“Đến .”