Trọng Sinh Thập Niên 70: Bàn Tay Vàng Của Ta Quá Dị - Chương 984: Tô Thẩm Hai Nhà Mời Khách
Cập nhật lúc: 2026-04-18 14:42:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong phòng bếp rơi sự yên tĩnh quỷ dị.
Lần Vân Thiển Nguyệt chút d.a.o động.
Cơ thể Thẩm Hữu quả thực là tiêu bản sống, đặc biệt là mấy năm gặp, tràn ngập mị lực của đàn ông trưởng thành, tỷ lệ và cấu trúc cơ thể còn mỹ hơn cả mô hình, là sinh viên y khoa, căn bản chống cự nổi sự cám dỗ , huống hồ còn một khuôn mặt họa thủy.
loại chuyện còn đợi cô xác nhận một chuyện xong, mới tính toán.
Đường Bình Oánh thấy Vân Thiển Nguyệt phản bác, ngược xuất thần, liền hy vọng.
Chậm chạp thấy giọng của Vân Thiển Nguyệt, Thẩm Hữu thất vọng rũ mắt.
Tình yêu bắt đầu từ khi nào.
Chỉ cần thể ở bên Vân Thiển Nguyệt, cho dù danh phận cũng .
Không thấy hồi đáp, thức ăn ngon đến mấy Thẩm Hữu cũng cảm thấy nhạt nhẽo vô vị, nhanh ch.óng ăn xong cơm, tìm một cái cớ vội vã rời .
Đường Bình Oánh bóng lưng chạy trối c.h.ế.t của Thẩm Hữu: “Không đúng nha, thức ăn ngon như , chỉ ăn một bát cơm, hơn nữa cảm xúc của rõ ràng kém hơn lúc đến nhiều.”
Vân Thiển Nguyệt não công việc thời gian quan tâm những thứ , thấy tiếng chuông điện thoại vội vàng điện thoại: “Ước chừng là điện thoại của Cổ xưởng trưởng, cô dọn dẹp chỗ .”
Xử lý xong chuyện của Xưởng Dược phẩm Hoành Quang trong điện thoại, Vân Thiển Nguyệt thời gian một cái, giật nảy , gọi điện thoại tròn nửa tiếng đồng hồ.
Một đồng một phút, tổng cộng là ba mươi đồng, cũng tức là tiền lương một tháng của công nhân!
Quá dọa , theo tần suất như , tiền điện thoại một tháng chẳng lên tới hàng ngàn !
Cô ngược thể chấp nhận , dù điện thoại so với thư từ qua tiết kiệm thời gian hơn, so với chạy qua chạy giữa Kinh Đô và Tương Thành nhẹ nhàng hơn nhiều, nhưng Cổ xưởng trưởng ước chừng chấp nhận , dù là điện thoại ông gọi tới, thu tiền điện thoại của ông .
Nói gì đến nấy, tiếng chuông điện thoại vang lên.
Vừa điện thoại, giọng bạo táo của Cổ xưởng trưởng liền vang lên: “Tiểu Nguyệt, cháu chúng gọi điện thoại bao nhiêu phút ? Tròn ba mươi phút, tổng cộng ba mươi đồng tiền!”
Vân Thiển Nguyệt thiện ý nhắc nhở: “Cổ xưởng trưởng, tiếp nữa thì chỉ ba mươi đồng .”
Cổ xưởng trưởng lập tức nuốt những lời thao thao bất tuyệt tiếp theo bụng, nhanh: “Sau công việc cụ thể vẫn là thư từ qua , cúp đây.”
Cúp điện thoại, thời gian cuộc gọi một phút rưỡi, huyết áp tăng lên .
Khoảng bốn giờ rưỡi, Thẩm Hữu qua với Vân Thiển Nguyệt, Tô gia và Thẩm gia mời cô đến tiệm cơm, ước chừng là vì chuyện của Thẩm Thấm và Tô Huệ.
Đường Bình Oánh yên tâm: “Tiểu Nguyệt, là cùng cô nhé, thể dạy dỗ Thẩm Thấm và Tô Huệ, cha bọn họ ước chừng cũng gì, cô một yên tâm.”
Lời xong, cô mới nhớ cha của Thẩm Thấm cũng là cha của Thẩm Hữu, lúng túng gãi đầu.
“Ông quả thực tính là gì.” Thẩm Hữu về phía Vân Thiển Nguyệt: “Thẩm Hồng Bình thương yêu Thẩm Thấm nhất, mời cô qua ăn cơm, ước chừng là dùng tiền đuổi cô , chừng còn dùng thế lực chèn ép cô, nhưng cô đừng sợ, thông báo cho lão gia t.ử , đến lúc đó ông sẽ đến muộn một bước, hơn nữa······ sẽ cùng cô.”
Người Tô gia thù tất báo, đối với Tô Huệ cực kỳ coi trọng, Tô Huệ vì Vân Thiển Nguyệt mà danh tiếng tồi tệ, Tô gia chắc chắn ôm hận Vân Thiển Nguyệt trong lòng.
Cô tự , lo lắng.
Có ở đây, tuyệt đối sẽ để cô gặp nguy hiểm.
“Đi thôi.” Chuyện bắt buộc một kết thúc, cho nên Vân Thiển Nguyệt .
Muốn dùng tiền đập cô?
Vậy thì chuẩn sẵn sàng xuất huyết nhiều !
Muốn dùng thế lực chèn ép cô?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-ban-tay-vang-cua-ta-qua-di/chuong-984-to-tham-hai-nha-moi-khach.html.]
Vậy thì chuẩn sẵn sàng tù mọt gông !
Tô gia và Thẩm gia gia đại nghiệp đại, thế lực cũng lớn, tay ít nhiều cũng dính chút đồ sạch sẽ, Oa Oa ở đây, tin đào .
Phòng bao lầu hai tiệm cơm, Thẩm Tô hai nhà chân tới, tới nồng nặc mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g.
Tô mẫu là tính tình nóng nảy, thấy Thẩm Thấm kẻ đầu sỏ gây tội , xông lên liền tát một cái, cảm thấy còn đủ, tát thêm một cái.
Thẩm Thấm sợ hãi trốn lưng Điền Thu Nhu, cái tát tự nhiên rơi lên Điền Thu Nhu, đau đến mức bà nhe răng trợn mắt.
Thẩm Hồng Bình nhíu mày, vui về phía Tô mẫu, nhưng dám gì, dù Thẩm gia cũng đuối lý.
“Đồ hại , uổng công Huệ Huệ nhà chúng coi mày là bạn, mày coi con bé như s.ú.n.g mà sai sử, hại Huệ Huệ nhà chúng mất mặt thể giáo viên và học sinh, còn kỷ luật cảnh cáo, thêm một nữa sẽ đuổi học! Đáng thương cho nửa đời của Huệ Huệ nhà chúng suýt chút nữa mày hủy hoại !”
Cái gọi là chuyện khỏi cửa chuyện truyền ngàn dặm, đến một ngày, chuyện Tô Huệ vu khống bạn học, kỷ luật cảnh cáo truyền khắp bộ đại viện.
Người sống trong đại viện đều là nhân vật m.á.u mặt, đúng là mất hết mặt mũi , yêu thể diện nhất như Tô mẫu thể chịu đựng , bây giờ thấy Thẩm Thấm, hận thể nuốt sống lột da cô .
“Chuyện cũng thể trách Tiểu Thấm , cũng Tiểu Thấm bảo Huệ Huệ rêu rao khắp nơi, thành như trách bản con bé.”
Điền Thu Nhu chuyện nhỏ tiếng vẫn Tô mẫu thấy, lập tức vui: “Không trách nó thì trách ai, đang yên đang lành cho Huệ Huệ chuyện , trong lòng chứa tâm tư gì, tự nó !”
Thấy Tô mẫu lời ngày càng khó , Tô Huệ kéo kéo quần áo Tô mẫu, hiệu đừng ầm ĩ quá khó coi, cô còn gả cho Thẩm Hữu, thể đắc tội chồng và cha chồng tương lai .
Tô mẫu hận sắt thành thép, nhưng thể gì , ai bảo bà sinh một đứa đòi nợ chứ.
Nghĩ đến sự cầu xin của Tô Huệ, bà hít sâu một : “Huệ Huệ nhà chúng vì chuyện mà tiền đồ hủy mất một nửa, chuyện thể cứ thế mà xong , Thẩm Hồng Bình, ông thấy ?”
“Bà bồi thường gì cứ việc .” Chuyện Thẩm gia chiếm lý, Tô gia đắc tội nổi, Thẩm Hồng Bình hạ tư thái thấp.
Tô Huệ vội vàng nháy mắt với Tô mẫu, Tô phụ mặt biểu cảm lắm.
“Con gái nhà ông hủy hoại Huệ Huệ nhà , ước chừng gả nữa, cho nên ông đền Thẩm Hữu con rể .” Tô mẫu hừ lạnh một tiếng: “Nếu con gái thích Thẩm Hữu, mới dễ dàng bỏ qua như .”
Còn đợi Thẩm Hồng Bình chuyện, Điền Thu Nhu : “Đứa trẻ Thẩm Hữu phục quản giáo, mấy năm đều về nhà, một chút cũng tôn trọng trưởng bối, còn là nó phá đám, hại Huệ Huệ kỷ luật cảnh cáo, mất mặt thể giáo viên và học sinh, đều như , hai đứa trẻ còn thể ở bên ?”
Bà tiến lên nắm lấy tay Tô mẫu: “Bà thấy Tiểu Đống nhà thế nào? Trẻ tuổi, còn······”
Tô mẫu đẩy bà : “Không cả, mới thèm để mắt tới con trai út nhà bà, lớn lên , vóc dáng , hình cũng , Huệ Huệ nhà mắt cao thèm để mắt tới nó!”
“Thẩm Hữu ngàn vạn , nhưng năng lực nó mạnh a, tuổi còn trẻ dựa bản quân hàm cao như , còn giảng dạy ở Đại học Kinh Đô, còn lão Tô nhà chúng , nó còn là kỹ sư cao cấp của nhà máy cơ khí Kinh Đô nữa, tiền đồ thể đo lường, mạnh hơn Thẩm Đống chỉ một chút .”
Tô phụ hiếm khi mở miệng: “Hồng Bình, thấy Thẩm Hữu và Huệ Huệ nhà chúng các phương diện đều xứng đôi, ông thấy ?”
Con trai hạ thấp đáng một đồng, mấu chốt là nọ còn khen ngợi Thẩm Hữu, Điền Thu Nhu tức giận nắm đ.ấ.m đều cứng , nhưng đối phương là Tô gia, bà đắc tội nổi, đành c.ắ.n răng chịu đựng.
Thẩm Hồng Bình gượng : “Hai đứa trẻ từ nhỏ cùng lớn lên, cũng coi như là thanh mai trúc mã, ở bên ngược thích hợp, cũng thích Huệ Huệ con dâu , chỉ là thằng nhóc thối chủ ý lớn chắc .”
“Lệnh của cha lời của bà mối, nó đồng ý cũng đồng ý, huống hồ Huệ Huệ nhà chúng như , chung đụng lâu nó nhất định sẽ thích.” Tô gia chỉ một mầm non duy nhất là Tô Huệ, Tô phụ đương nhiên tìm cho cô một đối tượng điều kiện các phương diện đều .
Lời đều đến nước , Thẩm Hồng Bình còn thể gì nữa?
Liên hôn với Tô gia, đối với ông chỉ lợi, chừng còn thể thăng chức.
Lập tức liền bắt tay với Tô phụ: “Vậy chúng chính là thông gia .”
Tâm nguyện đạt , tim Tô Huệ đập thình thịch, kích động nắm lấy tay Tô mẫu.
Anh Thẩm, em là vợ của !
Ngay lúc , cửa từ bên ngoài dùng sức đẩy , phát tiếng vang kịch liệt.