Trọng Sinh Thập Niên 70: Cô Vợ Nhỏ Cá Tính - Chương 75
Cập nhật lúc: 2025-12-27 11:56:17
Lượt xem: 93
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VOeVJoUJl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thịnh An Ninh thấy vẻ mặt Chu Triều Dương lo lắng giống giả vờ, cô cũng xổm xuống giúp em sắp xếp đồ đạc: “Em đừng vội, nghĩ kỹ xem đựng trong cái túi xách .”
Chu Triều Dương lục lọi đến mức sắp , trong cuốn nhật ký chỉ ảnh mà còn phong thư cuối cùng hai cho cô, cô đỏ mắt Thịnh An Ninh: “Hôm qua để nó trong cái túi .”
Bỗng dưng cô nhớ lẽ quên nó trong phòng ở Thị Nhất Chiêu, cô bật dậy: “Làm phiền cô trông đồ giúp một chút, về tìm xem .”
Cô chẳng đợi Thịnh An Ninh gì, vội vàng chạy mất.
Thịnh An Ninh đành chịu, giúp cô nhét đồ đạc túi xách, xách túi sang một bên chờ.
Chờ gần hai tiếng đồng hồ, Chu Triều Dương mồ hôi nhễ nhại về, vành mắt đỏ hoe: “Xong , tìm thấy, mất ở nữa.”
Nói , cô chán nản xuống bên cạnh Thịnh An Ninh.
Lòng hiếu kỳ của Thịnh An Ninh giờ khơi dậy, thấy tấm ảnh cô cũng thấy sốt ruột: “Em nghĩ kỹ xem, em cùng khác , là chỉ một em thôi?”
Chu Triều Dương vỗ trán một cái: “Có, cả ! ở cùng với cả, thấy cuốn nhật ký của , nhưng lấy nhật ký của gì chứ?”
Thịnh An Ninh tình tiết "chồn hoang đổi Thái t.ử" tẩy não, thấy ai cũng nghi ngờ : “Anh cả em ? Anh cũng giống chồng ?”
Chu Triều Dương thành thật lắc đầu: “Không giống, cả trông khá bình thường, trai bằng hai . Đừng thấy hai là sinh đôi, ngoài ai tin .”
Trong lòng Thịnh An Ninh một suy nghĩ vô cùng táo bạo: “Anh cả em trông thế nào chứ, em xinh thế , cả em dù bình thường thì cũng bình thường đến mức nào?”
Chu Triều Dương vẫn lắc đầu: “Mẹ cả giống bên nhà ông ngoại, còn , hai và chị thì giống cô và bố .”
Thịnh An Ninh nữa, chỉ chăm chú đ.á.n.h giá Chu Triều Dương, tìm điểm nào đó khuôn mặt cô giống Chu Thời Huân.
Nhìn hồi lâu, hình như cũng .
Chu Triều Dương bực bội đến mức : “Trong cuốn nhật ký chỉ ảnh, mà còn phong thư cuối cùng hai cho .”
Thịnh An Ninh dáng vẻ Chu Triều Dương: “Anh hai em ?”
Chu Triều Dương lập tức vỡ òa, sụt sùi , đưa tay lau nước mắt: “Hy sinh , lâu khi phong thư cuối cùng cho thì hy sinh. Anh bảo học tập thật , nhất định trở thành ích cho xã hội.”
Thịnh An Ninh Chu Triều Dương nhè, cũng khuyên thế nào, càng ngờ đàn ông giống Chu Thời Huân còn nữa.
Hèn chi Chu Triều Dương thấy Chu Thời Huân kích động như .
Đợi Chu Triều Dương bình tĩnh một chút, Thịnh An Ninh bắt đầu dò hỏi.
Nhờ sự thông minh của , Thịnh An Ninh khéo léo moi ít thông tin hữu ích từ Chu Triều Dương: Bố gì, trong nhà mấy đứa con.
Bố là Chu Nam Quang, khi giải ngũ mời về giáo viên tại học viện quân sự, là Chung Văn Thanh, nghỉ hưu ở nhà rảnh rỗi.
Anh cả Chu Lục Minh ở Cục Lưu trữ Bắc Kinh, hai Chu Loan Thành hy sinh, chị gái Chu Bắc Khuynh là giáo viên đại học.
ông nội Chu Song Lộc là lập chiến công hiển hách, địa vị cực kỳ cao.
Tóm một câu, gia đình trông vẻ bình thường, nhưng vô cùng khó lường.
Thịnh An Ninh bây giờ chỉ cả mà Chu Triều Dương nhắc đến trông như thế nào, nhưng hỏi thẳng thì tiện, cô nhíu mày bắt đầu suy nghĩ. Trời ơi, tình tiết nhận cẩu huyết sắp xuất hiện .
Cuối cùng cô cân nhắc một chút hỏi Chu Triều Dương: “Sinh nhật hai em là khi nào?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-co-vo-nho-ca-tinh/chuong-75.html.]
Chu Triều Dương một ngày, Thịnh An Ninh suýt nữa nhảy dựng lên, quả nhiên y như Chu Thời Huân, thôi , cần hỏi nữa.
Tám chín phần mười đây chính là gia đình thật sự của Chu Thời Huân.
Chu Triều Dương thấy Thịnh An Ninh cứ mãi chìm suy tư, cô dụi mắt: “Mẹ vì hai hy sinh nên tinh thần luôn , tóc cũng bạc hết .”
Thịnh An Ninh qua loa an ủi: “ , đầu bạc tiễn đầu xanh, đặt lên ai cũng chịu nổi.”
Bất tri bất giác chuyện với Chu Triều Dương đến chạng vạng, cô bảo cô nhanh ch.óng nghỉ ngơi, còn cô thì bệnh viện một chuyến.
Chu Triều Dương vẫn thích chuyện phiếm với Thịnh An Ninh, hết những lời nghẹn trong lòng mấy năm nay, hơn nữa thể thấy giống Nhị Ca, trong lòng cũng chút an ủi.
Cô dụi dụi mắt, xách đồ lên lầu.
Thịnh An Ninh chút hưng phấn bệnh viện, chuyện thật sự quá trùng hợp, Tống Tu Ngôn còn quen Chu Triều Dương, thì điều tra sẽ nhanh.
Rất nhanh thể trình diễn một màn hình ảnh cảm động đoàn tụ.
Chính là Chu Thời Huân khi lời Thịnh An Ninh , phản ứng bình thản, ngược Tống Tu Ngôn kinh ngạc đến mức mắt trợn tròn, chút thể tin : “Sẽ chứ? Chu Triều Dương Chu Loan Thành lớn lên giống lão Chu?”
Thịnh An Ninh gật đầu: “ lừa gì, , từng gặp Nhị Ca cô ? Không giống ?”
Tống Tu Ngôn lắc đầu: “ thật sự từng gặp, ở xa, cũng kém hai tuổi, căn bản chơi cùng , hơn nữa Chu Loan Thành là cực kỳ ưu tú, chính là hảo hài t.ử nhà , cũng chơi với chúng .”
Sau đó chút thể tin Thịnh An Ninh: “Lời cô sẽ là thật chứ?”
Thịnh An Ninh cho rằng sẽ sai: “Rõ ràng như , hơn nữa thể tìm điều tra Chu Lục Minh gần đây cửa .”
Tống Tu Ngôn cảm thấy Thịnh An Ninh sai, vỗ bả vai Chu Thời Huân: “Nếu là thật, ngờ là đứa nhỏ nhà Chu gia, thảo nào lợi hại như , gien nhà Chu gia tương đối lợi hại.”
Chu Thời Huân liếc mắt một cái: “Vô vị.”
Về thế, tuyệt quan tâm, dù cũng gần ba mươi tuổi , cha cũng như .
Có thể là từ nhỏ từng đến sự yêu thương của gia đình, cũng hưởng thụ qua sự ấm áp của gia đình, cho nên cũng khao khát.
Thịnh An Ninh vẻ mặt của Chu Thời Huân, thể đoán tâm tình thật sự giống vẻ mặt của , chút gợn sóng, đột nhiên chút đau lòng cho , nhất định là từng hưởng thụ qua ấm áp, mới thể trở nên khao khát.
Tống Tu Ngôn càng nghĩ càng cảm thấy thể tưởng : “Chúng quả thực là nhà tiên tri, đoán chuẩn như ?”
Thịnh An Ninh hảo tâm nhắc nhở : “Là đoán, .”
Tống Tu Ngôn tính toán: “Được , coi như là cô đoán, ngờ đoán chuẩn như , , nhanh ch.óng tìm một chỗ gọi điện thoại, từ từ hỏi cho rõ ràng.”
Nói xong chút hưng phấn chạy ngoài, còn tưởng rằng là tìm nhà.
Đợi Tống Tu Ngôn rời , Thịnh An Ninh nghĩ một chút: “Anh thật sự kích động ?”
Chu Thời Huân lắc đầu: “Cũng chút kinh ngạc.”
Tam Thúc Công ở một bên rõ ràng, lúc cũng là thập phần chấn kinh, cuối cùng cũng đến lượt ông thể chen lời : “Nói như , nhớ một sự kiện, chính là năm đó khi Trường Tỏa sinh , một con dâu quan ở trong thôn dưỡng thương, hình như cũng là một phụ nữ mang thai.”
Thịnh An Ninh chút kích động chọc chọc bả vai Chu Thời Huân: “Nhìn , cái thể là ruột của .”
--------------------